Chương 3

Phố Ốc Vít là một trong những khu tồi tàn nhất hạ thành. Đường chỉ đủ hai người đi song song, nền gạch cũ lồi lõm, mưa mấy hôm trước còn đọng mấy vũng nước lầy lội.

Hai bên đường là dãy tiệm cũ kỹ không biết mở từ bao năm, phần lớn đã đóng cửa. Những cửa hàng còn mở thì le lói ánh đèn vàng vọt, điện yếu nên lúc sáng lúc tối.

Vài người ngồi chồm hổm ven đường, ngậm điếu thuốc, nói chuyện phiếm ngắt quãng. Có người đi ngang đầu phố mới ngẩng lên liếc nhìn, nhận ra là người quen thì lại chán chường cúi xuống.

Lúc này, một bóng người cao ráo tiến tới.

Mấy người kia liếc nhìn, giọng nói cười cũng hạ xuống.

“Ơ? Không phải thằng nhóc nhà lão Lục sao?”

“Hôm nay đưa tang lão Lục đấy. Sáng tao đi ngang thấy xe tang hạng sang chở quan tài đi.”

“Nghe đâu xe đó là của trung tâm mai táng khu giàu chuyên làm… mai táng giữa sao!”

“Hầy — trước giờ tao thấy thằng A Minh này lười thì lười nhưng cũng chưa đến nỗi vô dụng, ít ra cái mặt còn đẹp. Giờ đẹp mà não không có thì cũng bỏ.”

“Chuẩn. Lão Lục còng lưng cả đời mở tiệm sửa chữa, tiền tích cóp cuối cùng bị thằng con quăng hết vô cái tang lễ giữa sao. Dân nghèo tụi mình nhìn mà phát ngán.”

“Ha ha ha, chứ còn gì nữa! Giờ thì sạch túi rồi, tao cũng chả hiểu cái thằng ăn bám này sau khi mất lão Lục định sống kiểu gì. Quay về đây làm gì, tính đếm hàng tồn rồi bán tiệm luôn hả?”

“Khó nói lắm. Tiền thì hết sạch mà thi thể còn bị bắn thành pháo hoa giữa trời. Nếu lão Lục biết chắc hối hận lắm… ê, tụi mày nháy mắt với tao làm gì vậy?”

Gã trung niên còn đang khó hiểu vì mấy đứa kia cứ nháy mắt loạn cả lên thì bỗng nghe sau lưng vang lên giọng cười nhạt:

“Tôi đúng là về đếm hàng tồn thật đấy, nhưng tạm thời chưa định bán tiệm.”

Gã trung niên quay phắt lại, vừa khéo thấy Bạch Lục Minh đứng ngay sau, cười như không cười. Hắn sượng mặt, ho khan mấy tiếng, lúng túng chữa lời:

“Ờ thì… cũng phải… đó là công sức nửa đời của lão Lục mà, bán đi thì tiếc.”

“Cảm ơn mấy anh em láng giềng quan tâm chuyện nhà tôi nha. Nếu lão Lục mà nghe được chắc cảm động lắm.”

Bạch Lục Minh còn vươn tay phủi bụi trên vai gã kia, cười híp mắt:

“Mà cái pháo hoa làm từ thi thể đúng là khác pháo bình thường. Tôi còn giữ video trực tiếp trung tâm gửi. Bữa nào rảnh mở cho mấy anh coi nhé. Nói công bằng thì… lãng mạn lắm.”

“À… được… hả?” Gã trung niên theo phản xạ đáp liền, mấy giây sau mới giật mình hoảng hốt xua tay: “Thôi thôi thôi, mấy thứ lãng mạn vậy bọn tôi không dám coi đâu!”

Bạch Lục Minh cười tươi như mời chào:

“Anh Vương à, khách sáo gì. Cái gì hay thì phải chia sẻ. Tin tôi đi, pháo hoa nhà tôi nổ cực đẹp.”

Gã trung niên cười gượng gạo: “Thôi… thiệt mà, khỏi đi.”

Gã đầu đinh đứng cạnh thấy bộ dạng sợ xanh mặt của gã họ Vương thì bật cười khúc khích. Hắn liếc Bạch Lục Minh, im lặng một lúc rồi hỏi: “Lục Minh, mày tính làm gì tiếp theo? Tao ở khu trên cũng quen vài hộp đêm. Nếu muốn tao giới thiệu thử cho.”