Cậu nở nụ cười tươi như gió xuân: “Xác nhận là phối hợp mọi yêu cầu của tôi chứ?”
Hạ Ỷ Lan nhấn mạnh điều kiện: “Trong phạm vi hợp lý.”
“Ờ, hợp lý, nhất định hợp lý.” Bạch Lục Minh khoanh tay trước ngực, tựa người lên tường phía sau, không trả lời ngay mà ném lại quyền lựa chọn: "Tôi nói thẳng nhé, nuôi trai thì tôi nuôi không nổi, nhưng nhà tôi có mở tiệm sửa chữa. Nếu anh chịu làm việc ở đó, thì chuyện ở lại tôi cũng có thể cân nhắc.”
Lần đầu tiên Hạ Ỷ Lan nghe thấy có người nói với mình kiểu đó: “Làm việc? Tôi?”
“Tiền lương đi làm có thể khấu trừ vào khoản nợ, phần còn lại thì đúng như anh nói, trong vòng nửa năm trả hết.”
Bạch Lục Minh nói xong còn chu đáo bổ sung thêm lựa chọn: "Nếu không thích làm ở tiệm sửa chữa, muốn đi làm ở quán bar dưới lầu cũng được. Theo lời anh Charlie thì khách ở đó có vẻ khá hứng thú với anh. Nếu anh muốn, chắc chắn người ta sẽ rất hoan nghênh.”
Hạ Ỷ Lan nhớ tới đoạn đối thoại nghe được sáng nay, bật cười không rõ buồn hay vui: “Quán bar, làm tiếp rượu à?”
Bạch Lục Minh liếc qua mặt hắn hai lần, gật đầu chắc nịch: “Anh đảm bảo được lòng số đông.”
Hạ Ỷ Lan hỏi thẳng: “Nếu tôi không chọn cái nào thì sao?”
Bạch Lục Minh nhún vai, giọng tiếc nuối: “Vậy thì xin lỗi rồi. Nhà tôi nhỏ, nuôi mèo chó lang thang còn không nổi. Nếu anh thấy không thể chấp nhận thì chỉ có thể thu dọn đồ đạc, tự tìm đường khác thôi.”
Nghe thì như đang rộng lượng mời chọn thoải mái, nhưng Hạ Ỷ Lan thừa biết, người này rõ ràng đã đào sẵn cái hố, bày ngay trước mặt, chỉ chờ hắn tự chui vào.
Bề ngoài có vẻ là anh tự quyết định, nhưng nếu từ chối, rất có thể rắc rối phía sau còn nhiều gấp bội.
Thực ra, từ đầu đến giờ, hắn cũng chưa từng có lựa chọn nào tốt hơn.
Tính giở chiêu vòi vĩnh, ai ngờ lại bị chơi ngược một vố.
Hạ Ỷ Lan lâu lắm rồi mới lại bị người khác tính kế thẳng mặt như vậy. Hắn nhìn Bạch Lục Minh chằm chằm, hơi nhướn mày: “Đây là cái mà cậu nói là "chịu trách nhiệm với tôi" hả?”
Bạch Lục Minh bị hỏi mà không chút xấu hổ: “Chỉ cần tiền trả đúng hẹn, tôi đảm bảo sẽ "chịu trách nhiệm" đến cùng.”
Hai người nhìn nhau.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Hạ Ỷ Lan trả lời: “Tôi chọn tiệm sửa chữa.”
Ngay tức khắc, nụ cười trên mặt Bạch Lục Minh rực rỡ như hoa nở: “Quả nhiên có con mắt nhìn người!”
Vậy mới đúng chứ!
Ngài Mười Lần kia là hàng hiếm của giới kỹ thuật từng phục vụ cho quân đoàn Thanh Khoa, tìm đỏ mắt cũng chưa chắc gặp được người thứ hai — đúng là thân thể thánh thần sinh ra để làm công.
Trong từ điển của cậu chưa từng có khái niệm “đã tới tay mà lại để đi mất nguyên vẹn”. Tới rồi thì phải biết phép tắc, qua lại rõ ràng.
Cậu đạt được mục đích, nên giọng điệu cũng mượt mà như tơ: “Tuy là tôi thích đàn ông, hai thằng đàn ông sống chung kiểu này, nhìn mặt anh thì tôi cũng không chắc mình không nổi tà tâm đâu… Nhưng yên tâm, tôi sẽ cố kiềm chế. Từ hôm nay, chúng ta là đồng nghiệp chính trực, tôi tin chắc mình sẽ trở thành đôi bạn cùng phòng hợp cạ nhất!”