Chương 27

Dù sao thì Hạ Ỷ Lam cũng không giống kiểu người vô vị đến mức cố ý nấp đó để hù cậu.

Hạ Ỷ Lam vẫn trả lời thật: “Bật đèn thì cậu sẽ ghi vô tiền điện.”

Bạch Lục Minh: “Khụ.”

Chuyện này thì đúng là thật, nhưng mà chút tiền điện thôi mà…

Như thể đoán được cậu nghĩ gì, Hạ Ỷ Lam tiếp lời: “Tôi hiện tại không có tiền.”

Còn bình thản hơn lúc nãy nữa.

Lần đầu tiên Bạch Lục Minh thấy có người nghèo mà còn nghèo một cách tự tin như vậy.

Không nghi ngờ gì, chữ “hiện tại” kia dùng vô cùng chính xác.

Trước là “không có chỗ đi”, sau là “hiện tại không có tiền”, cộng thêm chuyện tối qua còn bị người ta truy sát, cái kịch bản này đúng là không thể quen thuộc hơn nữa.

Bạch Lục Minh là người từng trải, nếu đến nước này mà còn không nhận ra tình hình của Hạ Ỷ Lam, thì chính cậu cũng thấy bản thân hơi quá đần rồi.

Có điều cái thái độ của Hạ Ỷ Lam lúc này thật khiến cậu buồn cười: “Anh, không có tiền?”

Hai chữ này mà đặt trên người cầm quyền của Tập đoàn Chúng Sinh Cơ Giới, đúng là quá mức lạc quẻ.

“Ừ, không có tiền. Hy vọng cậu có thể cho tôi tá túc một thời gian.”

Hạ Ỷ Lam biểu hiện nhẹ nhàng hơn cậu tưởng, dưới ánh mắt của Bạch Lục Minh, hắn chậm rãi nói tiếp: “Tôi nhớ cậu từng nói, sẽ chịu trách nhiệm với tôi.”

Bạch Lục Minh vạch trần thẳng thừng: “Anh định giở trò ăn vạ à.”

“Không thể nói thế được.” Hạ Ỷ Lam đáp: "Hôm qua giữa ban ngày ban mặt cậu đè tôi lên tường sờ soạng nửa ngày, đưa về nhà rồi lột sạch đồ tôi ra, chỗ nên sờ không nên sờ đều sờ hết, toàn bộ cơ thể chắc cũng nhìn đủ rồi.”

Hắn bước chậm tới gần, dưới mùi dầu máy hòa quyện với mồ hôi trên người Bạch Lục Minh mà nhẹ nhàng cúi mắt xuống: “Từ nhỏ tới lớn cậu là người đầu tiên đối xử với tôi như vậy. Giờ tôi không nơi nương tựa, cô đơn không chỗ bấu víu, tin vào lời hứa của cậu là chuyện rất bình thường, đúng không?”

Vài câu đơn giản, lược bỏ chi tiết, trực tiếp biến chuyện xảy ra hai hôm nay thành một phiên bản khác.

Cách nói chuyện như vậy, giọng điệu như vậy, hình tượng một tên lăng nhăng bắt cá hai tay hiện ra sống động ngay trước mắt.

Bạch Lục Minh rất ít khi thấy ai mặt dày nói dối mà trơn tru như vậy, đúng là trình độ vô sỉ khiến người ta mở mang tầm mắt: “Nghe thì đúng là đáng thương thật.”

Cậu giơ tay đẩy nhẹ lên ngực Hạ Ỷ Lam, hơi đẩy hắn ra một chút, cũng không đến mức bị sắc đẹp mê hoặc: “Nhưng mà tiếc quá, tình hình bây giờ anh cũng thấy rồi đó. Tôi ngày ngày sống trong cái nhà kho này, thân mình lo còn chưa xong. Nói thật với anh, trong tài khoản của tôi hiện giờ tiền ăn cho một người còn không đủ, chứ đừng nói là nuôi thêm một người nữa…”

“Tôi dễ nuôi lắm.”

Một câu chen vào, cắt đứt lời Bạch Lục Minh.

Vẫn còn đang sốt, giọng nói của Hạ Ỷ Lam khàn khàn mỏi mệt, nhưng cũng bởi vậy, mấy chữ kia khi rơi vào tai lại giống như có lực dụ dỗ.