Đây chắc chắn là một cái giá rất có tâm, đến cả Bạch Lục Minh cũng suýt chút nữa động lòng, nhưng nhanh chóng nhớ tới mục tiêu “gấp trăm lần” của mình, suy nghĩ một hồi rồi đáp: “Tôi thấy cũng có thể cân nhắc hợp tác, nhưng giờ tôi còn mớ đơn sửa chữa chưa xử lý xong. Đợi tôi rảnh tay rồi nói chuyện cụ thể tiếp nha, ông chủ.”
Ông chủ: “…”
Lặng thinh vài giây, hắn hỏi: “Bây giờ chắc vẫn còn ban ngày nhỉ?”
Bạch Lục Minh liếc đồng hồ: “Ừm, gần trưa rồi. Sao vậy?”
“Không có gì.” Ông chủ lơ ngơ đáp: "Chỉ là tôi thấy chắc hôm nay thức dậy sai cách. Đợi kiểm hàng xong gửi cho cậu, tôi phải về ngủ lại phát nữa.”
Bạch Lục Minh chu đáo: “Nhớ nghỉ ngơi nha, ông chủ.”
Ông chủ cũng dịu giọng lại: “…Ừ, cậu cũng vậy.”
•
Vấn đề linh kiện được giải quyết, rất nhanh đã được ông chủ chuyển đến tiệm sửa chữa.
Bạch Lục Minh kiểm hàng xong thì ký nhận, rồi chui thẳng vào phòng sửa ở phía sau cửa tiệm.
Phòng kín đầy mùi dầu máy nồng nặc, xộc thẳng lên mũi.
Lớp vỏ ngoài của bộ giáp đã được mở hoàn toàn, lộ ra kết cấu tinh vi bên trong.
Các loại bu lông, dụng cụ rải đầy sàn nhà một cách lộn xộn. Bạch Lục Minh duỗi đôi chân dài ra khỏi thân giáp, mồ hôi trên người từ lúc nào đã ướt đẫm áo sơ mi, mùi mồ hôi lẫn với mùi dầu máy tạo nên một thứ mùi đặc trưng.
Vừa thay xong một bộ phận, cậu tiện tay ném cái mỏ lết qua bên, xoa đầu, mấy sợi tóc màu xám bạc lòa xòa dính vào trán.
Vài giọt mồ hôi theo động tác lơ đãng đó mà lăn xuống.
Đèn trên trần phòng sửa chớp nháy hai lần rồi bật sáng.
Lúc này Bạch Lục Minh mới nhận ra trời bên ngoài đã tối từ lúc nào: “Thời gian trôi nhanh thật.”
Khu hạ thành ban đêm tiền điện rất đắt, không thích hợp để làm những công việc tiêu hao năng lượng như sửa chữa. Bạch Lục Minh lau mồ hôi, quyết định ngừng tay, tạm thời về nhà.
Tính tới hiện tại, tiến độ sửa chữa vẫn tạm ổn, không cần vội.
Bạch Lục Minh trở về chỗ ở của mình.
Vừa mở cửa bước vào, cậu tranh thủ ánh sao bên ngoài mà thay dép, trên đường đi vào phòng tắm thì tiện tay cởϊ áσ.
Lúc đi ngang qua, cậu theo phản xạ bấm công tắc, đèn bật lên, ánh sáng phụt một cái chiếu sáng cả căn phòng — trong tầm mắt bỗng xuất hiện một bóng người, động tác cởϊ áσ nửa chừng cũng lập tức khựng lại.
Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều không nói gì.
Một lúc lâu sau, Bạch Lục Minh cuối cùng cũng hỏi ra thắc mắc trong lòng: “Sao anh vẫn chưa đi?”
Áo của cậu vừa kéo lên nửa chừng, ánh mắt Hạ Ỷ Lam lướt qua phần cơ bụng lộ ra, không chút biểu cảm tiếp tục lướt lên trên, cuối cùng dừng ở mặt cậu: “Không có chỗ đi.”
Chỉ một câu rất đơn giản.
Giọng điệu rất bình thản, cứ như thể chuyện đương nhiên.
“…”
Bạch Lục Minh lại hỏi tiếp thắc mắc thứ hai trong đầu: “Vậy nếu anh ở nhà, sao vừa rồi không bật đèn?”
Cậu nghĩ hơi nhanh một chút, nhưng đúng là thật lòng tò mò.