Chương 24

Lướt sơ vài tin tức trên mạng, Bạch Lục Minh cũng mất hứng, tắt trình duyệt.

Dù gì người cũng đã đưa đi rồi, thay vì bận tâm mấy chuyện không liên quan này, chi bằng tranh thủ hoàn thành đơn hàng còn dang dở.

Thời gian thì gấp, việc thì nhiều.

Chỉ trong một tuần phải hoàn thành khối lượng công việc như thế, thật sự không dễ gì.

Tối hôm trước, cậu đã gần như xác định xong hướng sửa chữa và hoàn thiện bản vẽ thiết kế.

Bộ giáp do nhà họ Bùi gửi tới thuộc dòng mới nhất hiện nay. Xét về cấu trúc bên trong, thậm chí còn sử dụng cả công nghệ tối tân mà bên quân đội vẫn chưa đưa ra thị trường. Mức độ hư hại thì không đến mức quá nghiêm trọng, với Bạch Lục Minh mà nói, điều khiến cậu đau đầu không phải là làm sao sửa cho tốt, mà là làm sao có đủ linh kiện cần thiết.

Ví dụ như bộ đẩy mã số JI-087, chỉ riêng giá thị trường đã lên đến mười ngàn tinh tệ, trong khi tài khoản của cậu — khỏi nhìn cũng biết, đến chính cậu còn chẳng buồn kiểm tra.

Giờ Bạch Lục Minh cũng bắt đầu thấy hối hận vì hôm qua nổi lòng tốt cứu người.

Vốn tài khoản chỉ còn đủ tiền ăn trong một tuần, vậy mà hôm qua còn phải chạy đi mua thuốc, tiêu tốn thêm một khoản nữa. Đúng là nhà đã nghèo lại gặp cái eo.

Quả nhiên, tiền không phải vạn năng, nhưng không tiền thì vạn vạn bất năng.

Cơm không gạo thì khó mà nấu được.

Bạch Lục Minh quyết định giải quyết vấn đề “gạo” trước đã.

Cậu nhanh chóng liệt kê danh sách các linh kiện cần thiết trên máy tính, rồi lục ra một quyển sổ ghi chép từ góc bàn làm việc.

Đây là sổ tay ghi lại danh sách các đối tác lâu năm từng hợp tác với tiệm sửa chữa này.

Bạch Lục Minh lần lượt bấm từng số liên lạc được ghi trong đó.

Lúc cuộc gọi vừa kết nối, bên kia nghe giọng cậu thì ai nấy đều tỏ ra rất thân thiện, không quên bày tỏ tiếc thương với việc Lục Vô Trần qua đời. Nhưng hễ nghe cậu đề cập đến chuyện muốn ứng trước một lô linh kiện như trước kia thì thái độ lại đồng loạt thay đổi.

“Lục Minh à, đừng đùa nữa, cậu mới lấy bằng sửa chữa thôi, sao có thể trực tiếp nhận đơn được.”

“Không phải bác không muốn làm ăn với cậu, mà là tiểu Minh này, nếu cậu lỡ làm hỏng thiết bị của khách, tiền đền không chừng còn đắt hơn mấy linh kiện này nữa đó.”

“Ứng trước thì không vấn đề gì, lúc trước làm ăn với anh Lục thì mấy chuyện đó là bình thường, có lúc không trả tiền bác cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng mà tiểu Minh à… đừng đùa nữa, mở tiệm sửa chữa đâu phải chơi đồ hàng. Cậu cứ bình tĩnh lại suy nghĩ kỹ rồi tính tiếp nha.”

“…”

Thêm một cuộc gọi nữa bị cúp máy, Bạch Lục Minh hiếm khi trầm ngâm suy nghĩ.

Cậu trước giờ rất ít khi tự kiểm điểm, nhưng lần này thực sự không nhịn được mà bắt đầu nghi ngờ — ba năm qua, cái hình tượng “ăn bám” mà cậu gầy dựng có phải đã hơi quá mức rồi không?