Khi ấy Hoàng đế bệ hạ lập tức đồng tình với đề xuất ấy, và thế là “ngày tuyển binh” ra đời. Từ đó đến nay đã bao năm trôi qua, kể cả các cuộc diễn tập của bốn đại quân đoàn sau này cũng là kế hoạch được hình thành từ khi đó.
Nhắc lại chuyện xưa, Bạch Lục Minh hiếm khi thấy nhớ mấy người bạn cũ của mình đến vậy.
Tuy cũng đều là khai quốc công thần từng lập công lớn nơi chiến trường, nhưng mấy người kia rõ ràng thích nghi với nhịp sống thời bình hơn cậu rất nhiều. Đến giờ, ngoài cậu ra, ai nấy vẫn đang cần mẫn làm việc nơi cương vị của mình.
Ít nhất thì, trong các bản tin quân đội vẫn thường xuyên thấy tên họ.
Chỉ tiếc Bạch Lục Minh từ trước đến nay vẫn không thích mang những thủ đoạn thao lược nơi chiến trường vào đấu đá chính trị. Trong mắt cậu, so với việc ngày ngày bị buộc phải chơi trò quyền lực với nội các, thì lựa chọn tìm cơ hội rút lui đúng lúc như hiện tại chính là cách hoàn hảo nhất.
Người ta vẫn hay nói, nằm im thì thoải mái một lúc, nằm lâu thì thoải mái cả đời.
So với những vinh quang hư danh xa vời, cuộc sống không cần đi làm mỗi ngày thế này mới thực sự là kiểu sống dành cho cậu.
Bạch Lục Minh uống một ngụm sữa tổng hợp trong cốc, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Hạ Ỷ Lam vẫn chưa động đến chút đồ ăn nào, ánh mắt thì cứ bay đi đâu không rõ.
Cậu không nhịn được hỏi: “Anh đang tìm gì vậy?”
Hạ Ỷ Lam đáp: “Dao nĩa.”
Bạch Lục Minh: “…”
Có cần tôi chuẩn bị thêm khăn ăn và nến để tổ chức một bữa tối dưới ánh nến luôn không?
“Đây là quán bar, không cần cầu kỳ thế đâu.”
Bạch Lục Minh vừa nói vừa cầm nốt mẩu bánh còn lại bỏ vào miệng. Động tác cắn một phát rõ ràng đang nói rằng — xem tôi làm mẫu nè, ở đây tụi tôi ăn vậy đó.
Hạ Ỷ Lam nhìn chằm chằm vào vụn bánh còn dính bên khóe miệng Bạch Lục Minh một lúc lâu, sau đó mới rút khăn giấy lau tay, rồi dùng ngón tay xé ổ bánh thành từng phần nhỏ đều nhau, nhẹ nhàng đưa một miếng lên miệng cắn xuống.
Bạch Lục Minh vừa nuốt xong miếng cuối, trong lòng không nhịn được mà âm thầm vỗ tay.
Thanh lịch, đúng là quá thanh lịch.
Từ lúc bắt đầu ăn đến lúc kết thúc, Bạch Lục Minh đếm không nổi bao nhiêu lần Hạ Ỷ Lam lén liếc nhìn về phía mình.
Khi cậu sắp không nhịn được muốn hỏi, thì thấy hắn đột nhiên đứng dậy, bước lại gần cúi người xuống.
Bạch Lục Minh rõ ràng cảm nhận được ngón tay của Hạ Ỷ Lam nhẹ nhàng lướt qua khóe môi mình, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai: “Còn chưa lau sạch.”
Cảm giác đó thoáng qua rồi biến mất, nhưng vẫn để lại một làn hơi ấm vương vấn.
Mãi đến khi tầm nhìn khôi phục lại, Bạch Lục Minh mới phản ứng được: “À, cảm ơn.”
Vụn bánh đó thật ra Hạ Ỷ Lam đã để ý từ nãy đến giờ, nhưng vẫn cố nhịn. Cuối cùng vẫn không vượt qua được rào cản của chính mình. Sau khi làm xong hành động vừa rồi, hắn cũng thấy hơi ngạc nhiên vì bản thân: “…Không có gì.”