Chương 2

Thanh niên nhíu mày nhìn họ khó hiểu:

“Sao? Không thu nốt tiền à?”

Gương mặt cậu như viết sẵn chữ “có vụ này thì tốt quá” ngay trên trán.

“À! Có chứ có chứ!” Nhân viên giật mình hoàn hồn, vội lấy thiết bị thanh toán ra. “Chào anh, tổng chi phí cho tang lễ mai táng ngoài không gian của chúng tôi là 83.444 tinh tệ. Trừ khoản đặt cọc trước, anh còn phải thanh toán…”

“Tôi biết rồi, 52.333.4538 tinh tệ, đúng không?”

Khóe miệng nhân viên giật nhẹ:

“Đúng… đúng vậy.”

Đây là lần đầu tiên cô thấy người nhà người chết không chỉ đau lòng mà còn có thể nhớ chính xác số tiền cần trả đến… bốn số lẻ sau dấu phẩy.

Thanh niên nhăn mặt như bị cắt mất miếng thịt: “Trả đi.”

“Dạ được!”

Nhân viên nhanh tay quẹt thẻ, tươi cười:

“Chúc mừng anh Lục Minh đã trở thành hội viên VIP siêu cấp của trung tâm mai táng vũ trụ Tấu Đức Hào. Sau này tất cả dịch vụ đều được giảm 20%. Xin chia buồn cùng anh và hoan nghênh lần sau tiếp tục sử dụng dịch vụ.”

“Chia buồn thì nhận, còn lần sau thì khỏi nhé.”

Cậu hờ hững ném tờ giấy lau vào thùng rác, quay đầu nhìn màn hình chiếu vũ trụ mênh mông đã không còn dấu vết gì, rồi xoay người bỏ đi.

Ra khỏi cửa chính trung tâm mai táng vũ trụ, việc đầu tiên Bạch Lục Minh làm là mở tài khoản ra xem số dư.

Con số hiện lên khiến ánh mắt cậu u ám không kém gì lúc trong tang lễ — đầy bi thương.

Cái tên “Lục Minh” mà nhân viên gọi ban nãy chính là danh tính hiện tại của cậu.

Cậu là con trai của lão thợ sửa máy Lục Vô Trần. Năm đó bị Zerg tấn công mà lạc mất cha, đến ba năm trước mới tìm lại được. Từ đó cậu yên phận làm “kẻ ăn bám” bình thường trên cái hành tinh hoang vu này.

Và chỉ vài phút trước, cậu vừa vét sạch gia tài để làm cho cha mình một tang lễ mai táng giữa sao mà dân nghèo chỉ dám mơ. Giờ xong hết rồi, trong tài khoản cậu còn đúng 355.3452 tinh tệ, đủ ăn chưa tới một tuần. Không kiếm tiền nhanh thì có khi chết đói ngoài đường.

Nhìn dãy số lạnh tanh đó, Bạch Lục Minh chỉ cười khổ: “Hiếu thảo thật chứ! Thà chết đói cũng phải giúp ổng hoàn thành di nguyện.”

“Lão Lục à, cái đám tang lãng mạn ông muốn, tôi cũng đã làm cho ông rồi, coi như ông toại nguyện rồi nhé. Phần còn lại tôi sẽ tự lo liệu, ông cứ yên tâm mà đi. Nếu sau này còn gì chưa dặn, cứ về báo mộng cho tôi. Mà chắc cũng hết chuyện để dặn rồi ha.”

Cậu vẫy tay với bầu trời đầy sao:

“Thôi nhé, tạm biệt, có duyên gặp lại trong mơ.”

Ai ngờ ăn bám cha ba năm, cuối cùng thì “cha” chưa gì đã đi rồi.

Lễ tang đã xong, giờ kẻ ăn bám này phải tự nghĩ cách nuôi thân mình.

Hành tinh hoang vu, xa xôi, lạc hậu, muốn sống cho tử tế thì ít nhất cũng phải bỏ công gấp mười lần so với mấy hành tinh phát triển.

Càng đi về gần hạ thành, con đường vốn rộng rãi cũng dần hẹp lại, tiếng còi xe không gian chỉ còn vọng lại mơ hồ từ xa.