Hạ Ỷ Lam lật vài trang rồi lại gập lại:
“Giống cậu là được rồi.”
Bạch Lục Minh liếc hắn, nửa cười nửa không: “Anh chắc chứ?”
Hạ Ỷ Lam gật đầu: “Ừ.”
Bạch Lục Minh vốn định nói món mình gọi không hợp khẩu vị người khác, nhưng nghĩ lại thôi, liền bảo Charlie làm thêm phần nữa.
Chẳng bao lâu: "ba món quen thuộc” được mang lên — một ly sữa tổng hợp, một ổ bánh thô mộc, thêm một cây xúc xích nướng chế biến kỹ lưỡng. Hạ Ỷ Lam cũng được bưng lên một phần y hệt.
Charlie ấp úng hồi lâu, nhân lúc mang đồ ăn ra vẫn mở lời với cậu:
“Nói thật, chuyện anh hỏi em lần trước đã nghĩ xong chưa? Dù ông Lục đi gấp, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Chỗ anh lúc nào cũng hoan nghênh em tới làm thêm. Mấy vị khách ở quán bar của anh ai cũng thích em hết, em cũng biết chỗ anh làm ăn đàng hoàng, miễn em không muốn, thì tuyệt đối sẽ không ai dám giở trò.”
Nghe lời này quen tai lắm, Bạch Lục Minh nghĩ một lúc mới nhớ ra dạo gần đây đúng là được người ta quan tâm nhiều.
Cậu cười với Charlie: “Cảm ơn anh, nhưng thật sự không cần đâu. Hôm qua anh Vương còn nói muốn giới thiệu em lên khu thượng thành làm cho mấy hội quán, em cũng từ chối luôn. Em không có năng khiếu mấy chuyện đó, tiếp khách không nổi đâu.”
Chắc là nghe thấy hai chữ “tiếp khách”, Bạch Lục Minh cảm giác Hạ Ỷ Lam liếc nhìn về phía mình một cái.
“Khu thượng thành cơ à? Chỗ đó đúng là xịn hơn anh nhiều.”
Charlie nghe xong thì nghẹn họng, càng không hiểu nổi lựa chọn của Bạch Lục Minh.
“Ngay cả thượng thành em còn không đi? Vậy em định làm gì tiếp theo?”
Có người bên cạnh chen lời vào:
“Chẳng lẽ muốn đăng ký đi lính?”
Charlie giật mình: “À đúng rồi, nói mới nhớ, sắp tới ngày tuyển binh rồi còn gì! Năm nay khu mình hình như cũng có nhiều người muốn đăng ký lắm đúng không? Nếu ai mà được nhận quân tịch, thì đúng là đổi đời luôn, cả khu nhà mình cũng được thơm lây!”
“Ha ha, nói chơi thôi mà, nói chơi thôi, Lục Minh với cái thân gầy gò này chắc không chịu nổi gian khổ trong quân đội đâu.”
Bạch Lục Minh bật cười: “Công nhận, em đúng là không chịu nổi gian khổ trong quân đội được.”
Lúc này trong quán toàn là hàng xóm láng giềng gần đó, một khi mở miệng thì rôm rả nói chuyện luôn.
Bạch Lục Minh cũng cười theo, góp chuyện vài câu, rồi cắn một miếng bánh mì thô mộc.
Mà nghĩ lại cũng đúng thật, tính ra thì ngày tuyển binh hằng năm cũng lại sắp tới rồi.
Thời gian đúng là như bóng câu qua cửa, năm tháng như thoi đưa.
Bạch Lục Minh vẫn còn nhớ năm đó mình bất ngờ gặp tai nạn dịch chuyển, bị cuốn tới đây, may mà được ông Lục cứu một mạng. Giờ mới chớp mắt mà ông ấy đã đi trước, còn cậu thì đã ở cái tinh cầu nhỏ nát này được tròn ba năm.
Cũng là… năm thứ ba kể từ khi cậu tới đây, đón ngày tuyển binh.
Cái gọi là “ngày tuyển binh”, tức là thời điểm cả bốn quân đoàn lớn đồng loạt mở đợt chiêu mộ tân binh.