“…”
“…”
Hắn rất có tố chất: “Xin lỗi, lần đầu tiên tôi thấy phong cách trang trí thế này, đúng là đặc biệt thật.”
Thôi thì cũng hiểu được.
Một người như hắn, từ nhỏ đến lớn chưa chắc từng đặt chân đến khu hạ thành hỗn tạp thế này.
Bạch Lục Minh rộng lượng không thèm chấp: “Cảm ơn đã khen.”
Cậu đi tới cửa, hỏi:
“Tôi xuống mua chút đồ ăn sáng, anh muốn ăn gì?”
Từ lúc bị ám sát đến giờ, hắn đúng là chưa ăn gì. Suy nghĩ một lúc, hắn chọn một món đơn giản:
“Cháo hải sản Liên Ngư là được.”
Tay Bạch Lục Minh đặt lên tay nắm cửa bỗng khựng lại: “…Hay là đổi món khác đi?”
“Bánh bao Moster?”
“Đổi nữa đi.”
“Mì cuộn tơ vàng?”
“…”
Thiệt tình! Ở cái khu ổ chuột này thì đào đâu ra mấy thứ đó?
Hay là dứt khoát báo cho khu thượng thành đến tiếp nhận cho rồi, với cái thân phận này của hắn, chắc chắn bọn họ sẽ hoan hỉ nhận ngay.
Sau mấy giây im lặng, Bạch Lục Minh đề nghị: “Dưới nhà tôi có một quán bar, có phục vụ ăn sáng. Anh đi được không? Nếu được thì đi cùng tôi xem có món nào anh ăn được không.”
Hắn đáp: “Sao cũng được.”
Bạch Lục Minh nhìn hắn, khẽ nhếch môi cười: “Anh tốt nhất là nhớ mình nói gì đấy.”
Hắn đối mắt với cậu, như chợt nhớ ra gì đó: “Nói mới nhớ, tôi hình như chưa giới thiệu.”
Hắn bước tới, chìa tay ra:
“Chính thức chào cậu, tôi tên là — Dịch Lam.”
Bạch Lục Minh mỉm cười bắt tay hắn, nghiêm túc đáp: “Chào anh, tôi tên Lục Minh.”
Khi hai người xuống lầu, góc đường đã rôm rả dựng lên mấy sạp đồ ăn sáng. Nhưng vì dư âm của buổi tiệc suốt đêm vẫn chưa tan hết, mùi rượu nồng nặc vẫn còn lảng vảng trong không khí, phảng phất cảm giác xa hoa sa đọa của quán bar đêm qua.
Từ xa, ông chủ Charlie đã thấy Bạch Lục Minh. Vừa bước vào, hắn đã nhiệt tình chào hỏi: “Lục Minh, tới ăn sáng hả?”
“Chào buổi sáng, anh Charlie.”
Bạch Lục Minh nhoẻn cười, quen thuộc kéo ghế ngồi xuống ngay gần cửa, lại ngáp một cái đầy mệt mỏi.
Thấy cậu trông có vẻ mệt mỏi uể oải, phản ứng đầu tiên của Charlie là chắc cậu vẫn còn buồn chuyện Lục Vô Trần qua đời. Hắn vừa định mở miệng an ủi thì đã thấy Hạ Ỷ Lam đi ngay sau cậu vào quán.
Hắn sững người trong giây lát rồi mới phản ứng kịp: hai người này hình như cùng nhau xuống lầu?
Căn nhà bên trên bọn họ đang ở… vốn là nơi ở cũ của ông Lục, nhưng đã sớm bán đi để lo chi phí hậu sự, giờ chỉ còn mỗi gác mái nơi Bạch Lục Minh sống.
Tối qua, hai người này… ở cùng nhau?
Charlie vô thức liếc nhìn Hạ Ỷ Lam thêm mấy lần. Mặt lạ hoắc, chưa từng thấy qua, không biết cậu ta từ đâu xuất hiện.
Trong chốc lát, đầu óc hắn đã diễn ra cả một loạt kịch bản bi kịch như trong opera.
Bạch Lục Minh bên cạnh đã gọi món:
“Anh Charlie, như cũ ba món quen thuộc là được, cảm ơn anh.”
Thấy Hạ Ỷ Lam ngồi xuống bên cạnh, cậu tiện tay đưa thực đơn cho hắn:
“Muốn ăn gì thì xem đi.”