Chương 17

Hắn không nói gì thêm, mà Bạch Lục Minh cũng không để tâm.

Cậu dường như chợt nhớ ra gì đó, tùy tiện đưa tay ra sờ lên ngực hắn một cái, còn cúi sát xuống quan sát cẩn thận, động tác cực kỳ quen tay:

“Cũng được đấy, hồi phục ổn, vết thương kiểm soát tốt.”

Tiếng cậu vừa dứt, bầu không khí quanh hai người trở nên yên lặng tới chết chóc.

Bạch Lục Minh như chẳng nhận ra gì, ngáp thêm cái nữa rồi từ tốn ngồi dậy.

Tấm chăn trượt khỏi lưng cậu, mà cậu cũng chẳng có ý định cài lại áo, cứ để cổ áo bung ra, thong thả bước xuống giường.

“Không chỉ vậy đâu, cởi đồ, rửa sạch, bôi thuốc, băng bó… à còn phải dỗ anh ngủ nữa, tất cả tôi làm hết.” Cậu nhìn hắn, chân thành nói: "Anh bây giờ chắc vẫn còn sốt nhẹ đấy, trước đây có ai nói với anh là, khi sốt, anh thật sự khá khó chiều không?”

Hắn đáp lời: “Cảm ơn, cậu là người đầu tiên. Giờ tôi biết rồi.”

“Không có gì.”

Miệng thì nói vậy nhưng cậu cũng chẳng có hành động gì thêm, chỉ thong thả nhìn hắn chăm chú.

“…”

Hắn im lặng một lúc, cuối cùng lựa theo trực giác nói ra câu mà có vẻ đối phương mong nghe nhất:

“Cậu vất vả rồi.”

Quả nhiên, Bạch Lục Minh nghe xong liền nở một nụ cười. Tiếc là nụ cười đó nhìn thế nào cũng không giống thật lòng cho lắm:

“Biết là tốt rồi.”

Vừa nói, cậu vừa mở tủ lục lọi một hồi, chọn xong đồ cho mình còn tiện tay quăng một bộ cho hắn:

“Quần áo hôm qua của anh không mặc được nữa, tạm mặc tạm của tôi đi.”

Hắn đưa tay nhận lấy.

Bộ đồ kiểu dáng đơn giản, cũ kỹ, có mùi đặc trưng của chủ nhân cùng hương bột giặt nhàn nhạt.

Từ trước đến giờ hắn chưa từng mặc đồ của người khác. Quần áo trong tủ thường mặc không quá ba lần là bỏ. Chứ đừng nói là loại đồ cũ sờn mòn thế này.

Hắn liếc qua Bạch Lục Minh – người đã thay đồ xong từ lúc nào – rồi vẫn từ tốn mặc áo vào.

Chiều cao của hai người không chênh lệch là bao, đồ mặc vào cũng tạm vừa.

Hắn nhận ra bản thân cũng không quá phản cảm với quần áo của Bạch Lục Minh như mình tưởng.

Bạch Lục Minh loáng cái đã thu dọn xong đồ mang theo, quay lại liền thấy hắn mặc đồ của mình, ánh mắt dừng lại trên người hắn vài giây, đánh giá từ đầu tới chân rồi gật đầu:

“Bộ đồ này trông cũng ngầu phết.”

Chỉ nghe vậy thì chẳng rõ cậu đang khen bộ đồ hay khen người mặc, nhưng hắn rất tự nhiên mặc định là khen mình:

“Cảm ơn.”

Lúc này, hắn mới có thời gian đánh giá xung quanh.

Lộn xộn. Ấn tượng đầu tiên là — cực kỳ lộn xộn.

Mỗi thứ đều đặt không đúng chỗ, cứ như tồn tại vô nghĩa. Căn phòng lạnh lẽo, chật hẹp, bừa bộn, nhưng lại vương chút khí tức của cuộc sống thường ngày.

Hắn đảo mắt nhìn đống đồ cũ kỹ bày lung tung quanh phòng, hỏi:

“Cậu giấu tôi trong cái kho này à?”

Động tác kiểm tra balo của Bạch Lục Minh khựng lại.

Cậu từ từ quay đầu nhìn hắn:

“…Đây là nhà tôi.”