Chương 16

Đám sát thủ đã cắt đuôi, vết thương xử lý ổn thỏa… chỉ còn một vấn đề nghiêm trọng hơn mà cậu mới phát hiện ra…

“Hình như…”

Giọng nói hơi khó xử vang lên giữa đêm khuya yên tĩnh: “Trong nhà, chỉ có đúng một cái giường thôi.”

Bạch Lục Minh đứng bên giường do dự đúng ba giây, cuối cùng nghĩ: "Giường của mình, ngủ thì ngủ, có gì đâu."

Thế là cậu vén chăn chui vào nằm, trước khi nhắm mắt còn không quên kéo một nửa chăn đắp lên người Hạ Ỷ Lam, rồi cẩn thận đắp lại mép chăn.

Nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào.

Gác mái vốn đã chật hẹp cũ nát, lại thêm đống đồ lộn xộn chất cao, trông càng thêm chật chội.

Báo động đỏ, tiếng súng dồn dập, ánh sáng đan xen của hạt tử tuyến, mùi máu tanh lan khắp không gian…

Người nằm trên giường rõ ràng không ngủ yên, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu, hắn vô thức duỗi chân một cái: "rầm” một tiếng, có thứ gì đó bị đá khỏi góc giường rơi xuống.

Tiếng động bất ngờ khiến hắn choàng tỉnh khỏi cơn mê.

Vừa mở mắt, thứ đập vào mắt hắn là một không gian xa lạ, bừa bộn tới mức khó tả.

Nhưng điều khiến hắn cảnh giác hơn cả, là bên cạnh có người!

Chẳng có thời gian để nghĩ ngợi, phản ứng đầu tiên của hắn là cảnh giác rút súng, nhưng chưa kịp hành động, cánh tay vừa nhấc lên đã bị một bàn tay đè xuống.

Đối phương ấn tay hắn trở lại giường, còn không quên vỗ nhẹ lên mu bàn tay như đang trấn an, rồi một giọng nói lười biếng khàn khàn vang lên trong cơn ngái ngủ:

“Đừng ồn, tối qua mệt vậy rồi, ngủ thêm lát đi.”

“…”

Hắn hiếm khi nào đầu óc phản ứng không kịp như vậy, nghe tiếng liền quay đầu lại — vừa khéo bắt gặp một gương mặt ngái ngủ.

Bạch Lục Minh trông như vẫn chưa tỉnh hẳn, ánh sáng sớm chiếu lên mái tóc bạc xám của cậu, ánh lên sắc sáng dịu mắt, càng làm nổi bật những đường nét sắc sảo trên gương mặt cậu.

Ánh nhìn trượt xuống dưới, có thể thấy rõ đường nét thân hình ẩn dưới lớp áo. Cổ áo hơi hé, xương quai xanh lộ ra không hề báo trước, như thẳng tay đập vào mắt người ta.

Toàn bộ cảnh xuân ập tới không kịp đề phòng.

Hắn khựng lại mất một nhịp.

Một luồng gió lạnh bất chợt thổi qua, khiến hắn cảm thấy là lạ, cúi đầu nhìn xuống người mình.

Vết thương do súng hạt tử để lại đã được xử lý, từ vai đến bụng đều được băng bó rất gọn gàng. Nhưng điều kiện y tế ở đây quá kém, thuốc thoa chẳng thể nào làm dịu cơn đau. Chỉ một động tác đơn giản thôi mà hắn đã khẽ rít lên một hơi.

Quan trọng hơn là — hiện tại trên người hắn chẳng có mảnh vải nào. Không chỉ phần thân trên.

Hắn kéo chăn nhìn xuống, rồi lại lặng lẽ đắp lên: “…”

Vài giây im lặng, hắn hỏi:

“Là cậu làm?”

“Ừm?” Giọng Bạch Lục Minh còn khàn đặc vì buồn ngủ, mí mắt suýt nữa sập xuống lại cố hé ra một chút. Ở góc độ này, cậu liếc một cái là thấy được bụng hắn, lười biếng ngáp một cái:

“Ờ, tôi làm đấy. Cái đó… khỏi cảm ơn.”