“Chậc, đúng lúc này mà lại xuất hiện ở đây… cái hành tinh rách nát nhà mình chắc sắp đảo lộn rồi.”
Bạch Lục Minh nhìn người đàn ông mặt mày tái nhợt trên giường một lúc lâu, cuối cùng thở dài, xắn tay áo, bắt đầu cởϊ áσ hắn.
Chiếc áo dính máu bết vào da bị cởi ra, kéo theo miệng vết thương rách toạc, Hạ Ỷ Lam rên lên một tiếng đau đớn.
Động tác vốn rất dứt khoát của Bạch Lục Minh khựng lại một chút: “…”
Trước kia sống trong doanh trại, chuyện gì kinh khủng cậu cũng từng thấy qua, quen nhìn mấy tay đàn ông thô kệch rồi, nên nhất thời quên mất vị Hạ tiên sinh này là loại quý nhân được nuông chiều từ nhỏ.
Người sống sung sướиɠ như hắn, e là không chịu nổi cách xử lý thô bạo thế này.
Nhưng… vết thương xuyên cơ do súng hạt tử gây ra phải được xử lý càng sớm càng tốt. Nếu để nhiễm trùng nặng, hậu quả còn phiền hơn nhiều.
Nhìn sắc mặt Hạ Ỷ Lam tái thêm mấy phần, Bạch Lục Minh thầm nghĩ: nếu không dùng thuốc mê, chưa cần chờ mất máu, chỉ riêng cơn đau thôi cũng đủ khiến người này chết ngất.
Nhưng mà — thuốc mê thì rất đắt.
Ở cái khu hạ tầng quanh năm có người ẩu đả như này, loại thuốc gây tê hiệu quả một chút là mắc lắm.
Bạch Lục Minh đứng nguyên tại chỗ đấu tranh nội tâm hơn mười giây, cuối cùng vẫn thở dài, tiện tay khoác đại cái áo rồi xuống lầu.
Mua thì mua, chứ không lẽ cứu người lại thành gϊếŧ người, cược không nổi.
Lúc quay về, trong tay cậu có thêm một túi thuốc. Nhìn nét mặt đau như cha chết của cậu, người ta dễ tưởng cậu đang chuẩn bị đi dự lễ tang lần thứ hai.
Tài khoản vốn chỉ đủ tiền cơm cho một tuần, giờ thì trắng túi thật rồi.
Tình hình này, lo cái ăn no mặc ấm mấy ngày tới e rằng sẽ trở thành vấn đề sinh tồn nghiêm trọng.
May mà cậu thì nghèo thật, nhưng cái người vừa vớt về kia — giàu.
Chỉ cần hắn tỉnh lại, mấy rắc rối tài chính chắc chắn sẽ được giải quyết gọn gàng.
Sau khi tiêm thuốc mê, nét mặt đau đớn của Hạ Ỷ Lam dịu đi trông thấy.
Thương tích do súng hạt tử không thể dùng thuốc thường bôi được, mà điều kiện y tế ở hạ khu thì nghèo nàn. Bạch Lục Minh đành dựa vào kinh nghiệm cá nhân, mua vài loại thay thế rẻ mà xài được, rồi ra tay băng bó thuần thục, đâu ra đấy.
Phải nói là thương tích của Hạ Ỷ Lam còn nghiêm trọng hơn cậu nghĩ.
Đám người truy sát hắn chắc chắn là ra tay tàn độc, chỉ không rõ phía sau là tàn dư nội chiến năm xưa hay thù riêng cá nhân với vị quyền thần này.
Vừa cởϊ áσ, lột quần, lau vết thương, băng bó xong, Bạch Lục Minh cũng toát cả mồ hôi.
Sắc mặt Hạ Ỷ Lam tuy đã dịu đi nhiều, nhưng theo bản năng cảnh giác, cơ thể vẫn còn hơi căng thẳng.
---
Tắm xong bước vào, Bạch Lục Minh liếc nhìn thân hình tỉ lệ gần như hoàn hảo của người đàn ông nằm trên giường, trong mắt không kìm được ánh lên chút cảm xúc.
Ánh nhìn của cậu thoáng trở nên phức tạp.