Chương 13

Lời nói thì khiến người khác đỏ mặt tía tai, nhưng sắc mặt đám người ăn dưa bên ngoài lại dần trầm xuống.

Lúc bọn hắn từ con phố bên kia vòng qua đây rõ ràng không thấy có camera!

Hôm nay vốn là hành động tuyệt mật, nếu bị camera ghi lại rồi gây sự chú ý cho cảnh sát, thì đúng là toi thật.

Gϊếŧ người diệt khẩu thì không thể được, thế nên hai người này…

Đám người đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy sau khi kết thúc cuộc gọi, hai người dưới chiếc áo khoác đã chẳng hề kiêng kỵ mà hôn nhau say đắm, trong không gian chỉ còn lại tiếng thở dồn dập, xen lẫn tiếng lẩm bẩm hơi bất mãn của Bạch Lục Minh, đuôi âm còn mang theo chút thở dốc, trông chẳng khác gì đang “tranh thủ thời gian” thật sự: “Sao vậy? Vẫn chưa nhìn đủ à?”

Nói thì vậy, nhưng tay cậu chẳng hề dừng, hàng nút trước ngực đã bị cởi từng chiếc một, bàn tay lặng lẽ trượt xuống eo đối phương, gấp gáp như thể thật sự đang chạy đua với thời gian.

“Đủ lắm rồi! Ai thèm nhìn chứ!” Có kẻ buột miệng, xong mới thấy câu nói sao nghe lạ lạ: "…Đi, đi! Nhanh chóng chia nhau ra tìm người!”

Tìm kiếm suốt nửa ngày mà mục tiêu chẳng thấy đâu, còn bị nhồi cả đống “cẩu lương” từ một cặp gay – đúng là xui tận mạng!

Tiếng bước chân hỗn loạn dần xa, xung quanh chỉ còn lại hơi thở khàn khàn, nặng nề.

Hai “cặp đôi dã chiến” lập tức dừng tay, Bạch Lục Minh kéo áo khoác ra, để lộ khuôn mặt hai người đã lấm tấm mồ hôi, tóc mái ướt đẫm vì mồ hôi nóng.

Hạ Ỷ Lam vẫn bị Bạch Lục Minh ép sát trên vách tôn, hơi thở cũng gấp gáp: “Đây là… cách cậu giúp tôi?”

Bạch Lục Minh đáp không chút áy náy: “Ừ, vậy giờ thấy tôi có giúp không?”

“…”

Hạ Ỷ Lam gật đầu: "Giúp rồi.”

“Thừa nhận là được, không cần cảm ơn đâu.” Bạch Lục Minh liếc nhìn theo ánh mắt hắn, phát hiện áo mình đã bung hết cúc sau màn “diễn kịch”, liền từ tốn cài lại từng cái một: "Yên tâm đi anh đẹp trai, với gương mặt của tôi, lúc nãy anh lãi to rồi đó.”

Hạ Ỷ Lam nhìn cậu chỉnh lại áo: “Ừ, không lỗ.”

Vừa nãy trông thì có vẻ to chuyện, nhưng thực ra cũng chưa tới mức môi chạm môi, cùng lắm là bị người này sờ soạng khắp nơi, quần áo suýt thì bị lột sạch.

Thấy Hạ Ỷ Lam đứng im không nhúc nhích, Bạch Lục Minh hỏi: “Sao rồi, người ta đi hết rồi, anh tính sao đây?”

Hạ Ỷ Lam hít sâu một hơi, vừa định đứng dậy, cơn choáng đột ngột khiến hắn khựng lại, vết thương rách ra đau buốt, tầm nhìn nhòe đi, cảm giác sống sót sau tai nạn càng rõ rệt, toàn bộ sức lực như bị rút sạch, khiến hắn không trụ nổi mà ngã ngồi lại.

Vết thương quá nặng, lại mất máu, di chuyển lâu khiến hắn giờ chỉ còn là một kẻ gắng gượng.

Gắng gượng trấn tĩnh, Hạ Ỷ Lam nhắm mắt mấy giây, đến khi cơn choáng tạm lắng xuống mới chậm rãi mở mắt nhìn người trước mặt. Nhưng lời định nói ra lại hoàn toàn chuyển hướng: “Bỗng dưng trở thành bảo bối của ai đó, còn bị người ta "dã chiến" ngay giữa ban ngày, lại bị mò từ đầu đến chân, suýt thì bị cởi sạch…”