Chương 11

Phối hợp?

Hạ Ỷ Lam nghi hoặc nhìn qua, nhờ ánh sáng mờ mờ, hắn chỉ thấy người trước mặt thản nhiên cởϊ áσ khoác trên người xuống, rất tự nhiên vung lên phủ thẳng xuống đầu hai người, che kín tầm nhìn vốn đã tối đen.

“Ừ, phối hợp.” Bạch Lục Minh thuận thế đè người xuống, trực tiếp ép Hạ Ỷ Lam vào bức tường tôn cũ phía sau.

Không gian chật hẹp dưới lớp áo khoác chỉ còn lại những hơi thở dồn dập, cùng với mùi tanh nồng khó phân biệt là máu hay là gỉ sắt.

Vừa dứt lời, khoảng cách đột ngột bị thu hẹp khiến hai người gần như dán sát vào nhau. Cậu cúi đầu ghé sát bên tai, giọng thì thầm nghe chẳng khác gì lời lẽ thân mật của tình nhân: “Suỵt, người tới rồi.”

Hạ Ỷ Lam: “…”

Hắn thậm chí còn cảm nhận được môi đối phương lướt nhẹ qua vành tai mình khi nói chuyện, rất mềm.

Hắn đại khái đã hiểu “phối hợp” mà cậu nói là gì rồi.

Nhóm người truy đuổi cũng đã tìm tới nơi, tiếng chửi rủa vang lên không dứt.

“Chắc chắn là quanh đây mà? Má ơi, kiểu gì tìm mãi vẫn không thấy vậy?”

“Tiếp tục lục đi, hắn bị thương, chắc chắn không chạy xa đâu.”

“Có khi nào bị người khác cứu đi rồi không?”

“Không thể đâu, cái nơi rách nát thế này đến cái xe cũng không có, sao có thể có người của bọn họ ở đây.”

“Thế thì quỷ thật rồi, trốn kiểu gì mà… Ủa má?”

Tên tóc vàng đi đầu cuối cùng cũng nhìn thấy hai bóng người trong góc, la lên thất thanh: “Ở đây có người? Hai người này trốn ở góc làm gì mà im re vậy?”

Đáp lại hắn là một tiếng thở dài đầy bực bội: “Làm gì? Chốn công cộng thôi mà, chưa thấy ai "hành sự ngoài trời" à?”

Tóc vàng nghi ngờ mình nghe nhầm, giọng nói cao vυ"t: “Chưa thấy cái gì cơ?”

“Ngoài trời đó!” Chiếc áo khoác trên đầu hé ra một khe nhỏ, Bạch Lục Minh lộ nửa khuôn mặt, vẻ mặt chán ghét nhìn đám người đang phá chuyện tốt của mình, cực kỳ không vui: "Đi ngang thì đi nhanh lên, không thấy đang bận à? Biết điều chút đi?”

Vừa nói, cậu vừa đưa tay, thản nhiên ôm lấy eo Hạ Ỷ Lam, không kiêng nể gì mà áp sát thêm vài phần.

“…”

Hạ Ỷ Lam bị ép sát càng chặt hơn, cụp mắt xuống, lướt nhìn qua khuôn mặt sắc nét quyến rũ trong bóng tối, vẫn không đẩy người kia ra.

Đám người vừa đến cũng im bặt, nhất thời không biết nên phản ứng sao: “…”

Cậu cũng biết đây là nơi công cộng sao? Sao có thể nói chuyện “ngoài trời” đầy khí thế như vậy chứ?

Bầu không khí lúng túng im lặng kéo dài.

Cuối cùng, tóc vàng gượng cười hỏi một câu cho có: “Xin lỗi vì làm phiền, bọn tôi chỉ muốn hỏi, hai người có thấy ai vừa đi ngang qua đây không?”

“Ai cơ?” Bạch Lục Minh chẳng thèm nể mặt: "Mấy người không có mắt đã đủ lắm rồi, còn đòi hỏi ai khác?”

Nói chẳng hợp ý, thì không cần nhiều lời.

Nụ cười của tóc vàng cứng đờ trên mặt.

Phía sau có người vỗ vai hắn, hạ giọng nhắc nhở: “Tìm khắp rồi vẫn không thấy, có khi nào… người đứng trước chính là hắn?”