Chương 10

“Anh đẹp trai, đây là thái độ mà anh dùng để nhờ người ta giúp hả?”

Hạ Ỷ Lam cũng không ngờ câu đầu tiên đối phương nói lại là câu này.

Hiện tại tình cảnh của hắn khá tệ, khu vực này hẻo lánh gần như không có bóng người, vất vả lắm mới gặp được một người đi ngang, chỉ có thể đánh cược một phen.

Trong bóng tối, hắn không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng lại cảm nhận được một ánh mắt nhẹ nhàng rơi lên người mình, có vẻ như thờ ơ, nhưng đồng thời cũng như thể đã khóa chặt lấy hắn, khiến hắn có một ảo giác khó hiểu — cứ như bản thân mới là con mồi.

Nhiều ngày chạy trốn liên tục khiến thể lực của Hạ Ỷ Lam gần như cạn kiệt. Hắn cưỡng ép điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp, ngón tay đặt trên cò súng lại âm thầm siết chặt thêm một chút.

Bầu không khí xung quanh theo động tác ấy mà trở nên càng thêm căng thẳng, đè nén.

Dù đã rơi vào tình cảnh nhếch nhác thế này, hắn vẫn kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: “Giúp tôi.”

Bạch Lục Minh cảm thấy khẩu súng chĩa vào bụng dưới mình lại nhấn mạnh hơn vài phần, cậu cười nói, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi người Hạ Ỷ Lam: “Giúp chứ, ai nói không giúp.”

Tuy chưa từng tiếp xúc, nhưng cậu thực ra đã từng thấy người này rồi — tại một buổi dạ tiệc hoàng gia nào đó.

Lúc đó chỉ lướt qua trong chớp mắt, cậu còn chưa kịp tới chào hỏi, không ngờ lần nữa gặp lại lại là trong tình cảnh thế này, tại một nơi thế này.

Tình huống trước mắt hiển nhiên là đã xảy ra biến cố gì đó rất lớn. Nếu không, với thân phận của người này, sao có thể dính líu đến một hành tinh hoang vu đến tên cũng không có?

Như để chứng minh suy đoán của mình, Bạch Lục Minh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ xa đang dần tiến lại gần.

Có không ít người đang tìm tới đây, mục tiêu e rằng chính là người trước mặt cậu.

Ban đầu còn tưởng là một tên lang thang nào đó gây chuyện, giờ xem ra, sự việc rắc rối hơn nhiều.

Tiếng bước chân vội vã lẫn với đối thoại, nhóm người tìm kiếm đang càng lúc càng gần.

Dù Bạch Lục Minh có lòng muốn giúp thì giờ cũng không còn kịp để đưa người rời đi. Nhìn mức độ thương tích của người này, thay vì trông mong hắn ta chạy thoát trong làn đạn, chẳng bằng hi vọng hắn ta có thể một đấm hạ gục từng người trong số đó.

Nhưng làm thế thì sẽ đắc tội với kẻ đứng sau đội hành động kia, hoàn toàn không hợp với hình tượng vô hại của cậu hiện giờ.

Nếu có thể giải quyết trong hòa bình, thì tuyệt đối không nên ra tay.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, thân thể Hạ Ỷ Lam cũng căng lên như một cây cung sắp bật dây.

Mất máu quá nhiều khiến thể lực hắn gần như cạn kiệt. Vốn tưởng có thể nhờ người qua đường đưa đi, giờ xem ra không còn kịp nữa rồi.

Giữa lúc mày hắn hơi nhíu lại, đã âm thầm chuẩn bị liều mình đột phá, chợt nghe thấy người đang bị hắn dí súng lên người khẽ lên tiếng: “Cứu anh, nhưng phải phối hợp một chút.”