Chương 40: Thật ra tớ thấy cô ấy đẹp hơn tớ đấy

Cảnh thứ hai là ở bên bờ sông ngoài thành phố. Lâm Lạc chờ cảnh sát vớt thi thể lên. Đó là thi thể của Uông Xán, người bạn thanh mai trúc mã của cô theo phần chú thích trong kịch bản. Tại hiện trường đầy người qua lại, cô cúi xuống nhìn lũ côn trùng bò trên xác chết, nhẹ nhàng nói: "Tớ vẫn thích cậu như thế này hơn."

Vẫn chỉ có một câu thoại duy nhất.

Ngoài hai cảnh này, kịch bản chỉ in thêm một đoạn giới thiệu bối cảnh ngắn gọn, nội dung rõ ràng: Lâm Lạc đã gϊếŧ bố dượng và người bạn thanh mai trúc mã Uông Xán, lên kế hoạch báo cảnh sát để tạo chứng cứ ngoại phạm. Khi thi thể của Uông Xán được vớt lên, cô đã nói lời từ biệt cuối cùng với người bạn này.

Nội dung rất ngắn nhưng chứa đựng lượng thông tin khổng lồ.

Chỉ vài câu chữ nhưng trong bầu không khí nóng nực, oi bức với ánh nến le lói ban đêm, đọc lên vẫn khiến người ta rùng mình.

Trì Thác hỏi An Cửu Cửu: "Diễn viên đóng vai Lâm Lạc khi trưởng thành đã được chọn chưa?"

An Cửu Cửu gật đầu, chống tay lên bàn, lấy điện thoại của Trì Thác để tìm kiếm và đưa cho anh xem: "Nữ chính là người đầu tiên được xác định. Khi đạo diễn Dương Chính Nghị liên hệ với mẹ tớ, ông ấy nói rằng bộ phim này có tỉ lệ phân chia cảnh trưởng thành và chưa trưởng thành khoảng sáu bốn. Chưa trưởng thành đã gϊếŧ hai người rồi, không biết khi trưởng thành sẽ còn thế nào nữa."

"Chắc là vì diễn viên đóng vai Lâm Lạc trưởng thành phù hợp với nhân vật." Trì Thác nhận lấy điện thoại, nói: "Cậu được vào danh sách ứng tuyển có lẽ vì trông hơi giống cô ấy."

Diễn viên đóng vai Lâm Lạc trưởng thành cũng là một diễn viên mới, tên là Kiều Vấn Trúc, năm nay hai mươi tám tuổi. Trước đây chỉ từng tham gia một bộ phim truyền hình mạng rất ít người biết đến, nhưng nhan sắc của cô ấy thuộc dạng tinh xảo và có khoảng ba, bốn phần giống An Cửu Cửu.

Trì Thác tìm thêm vài tấm ảnh của diễn viên đó: "Đạo diễn chọn diễn viên cho vai thời niên thiếu chắc chắn dựa trên ngoại hình của diễn viên trưởng thành. Cậu có một vài nét giống cô ấy, nếu hóa trang lên có thể còn giống hơn."

An Cửu Cửu cúi xuống xem điện thoại trong tay Trì Thác, đưa tay qua lại để phóng to và thu nhỏ bức ảnh.

"Phù hợp nghĩa là tớ và diễn viên này có sự tương đồng à?" An Cửu Cửu nghiêng đầu: "Thật ra tớ thấy cô ấy đẹp hơn tớ đấy."

Cô đã uống hết cả lon bia, không tránh khỏi cảm giác choáng váng, đầu nghiêng bên trái rồi lại lắc qua bên phải.

Từ trên lầu vang lên một tiếng động lớn, không biết nhà nào cuối cùng cũng từ bỏ việc hứng nước từ trần nhà, chiếc chậu nhôm bị ném xuống đất, theo sau là tiếng chửi rủa cực kỳ thô tục.

An Cửu Cửu giật mình, lập tức ngẩng đầu trở lại bình thường.

Trì Thác không tranh cãi với An Cửu Cửu về việc diễn viên trong ảnh hay cô đẹp hơn mà kiên nhẫn nói: "Cậu và cô ấy có gương mặt giống nhau, độ cong của mắt rất tương tự, góc mũi cũng hơi giống. Đạo diễn Dương Chính Nghị cho cậu cơ hội thử vai lần này chắc chắn có liên quan đến những điều kiện ngoại hình đó."

"Nhưng trên đời có rất nhiều người trông giống nhau ba, bốn phần. Đó chỉ là bước đầu để mở ra cánh cửa. Người mà cậu cần thực sự phù hợp là nhân vật Lâm Lạc chứ không phải diễn viên này."