Chương 39: Như một người trưởng thành

An Cửu Cửu lật lật cuốn kịch bản thử vai mà cô gần như đã thuộc lòng.

Thực ra kịch bản thử vai không nhiều, chỉ có hai cảnh diễn, còn lại là phần giới thiệu nhân vật và một số điều khoản bảo mật.

Nhưng mà...

"Cậu từng nói với tớ là đạo diễn Dương Chính Nghị chọn diễn viên chủ yếu dựa vào độ phù hợp với nhân vật đúng không..." An Cửu Cửu chần chừ: "Nhưng nhân vật Lâm Lạc mà tớ thử vai, cô ấy là kẻ gϊếŧ người đấy, mà không chỉ gϊếŧ một người."

Trì Thác quay người, cầm lấy cuốn kịch bản thử vai, ánh nến hơi chập chờn.

Anh vừa rửa bát xong, tay vừa lau khô nhưng đầu ngón tay vẫn còn hơi lạnh. Khi cầm cuốn kịch bản, ngón tay anh vô tình lướt qua mu bàn tay của An Cửu Cửu khiến tay cô khẽ co lại thành nắm trong bóng tối.

Do đã uống bia, An Cửu Cửu cảm thấy bầu không khí hôm nay thực sự có chút kỳ lạ.

Trận mưa lớn bên ngoài chẳng làm mùa hè của Vọng Thành mát mẻ hơn chút nào. Cửa sổ đóng kín, nến vẫn cháy, cả hai dù vừa tắm xong nhưng trên người đã đổ lấm tấm mồ hôi.

Trì Thác ngồi trở lại bên bàn ăn, dưới ánh nến, anh chăm chú đọc kịch bản.

An Cửu Cửu ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh.

Cô luôn biết rằng Trì Thác trông rất đẹp trai. Cả hai đều thuộc kiểu thường xuyên nhận được thư tình. Loại người như Trì Thác, vừa đẹp trai, cao ráo, chơi thể thao khá ổn lại học giỏi, dù tính cách không hòa đồng thì vẫn luôn có người lén thích anh.

Thật ra cô cũng từng thích anh trong một thoáng ngắn ngủi. Tuổi thiếu niên mười mấy tuổi luôn có chút cảm xúc bồng bột do hormone gây ra. Thậm chí cô còn không nhớ rõ là khi nào, chỉ nhớ hôm đó là cuối tuần, trời cũng đang mưa. Trì Thác đứng dưới mái hiên chờ cô cùng đi mua đồ, cô không nhớ rõ anh mặc gì, chỉ nhớ khoảnh khắc anh ngẩng đầu nhìn cô, trông hệt như trong truyện tranh thiếu nữ, những giọt mưa như đang lấp lánh.

Nhưng đó thực sự chỉ là một khoảnh khắc. Ngay khi anh cất lời, cô đã trở lại thực tại.

Giống như bây giờ, cô cũng trong thoáng chốc nghĩ rằng dáng vẻ Trì Thác vừa uống bia có lẽ sẽ để lại trong tâm trí cô rất lâu.

Yết hầu kia rõ ràng đến vậy! Như một người trưởng thành!

"Cậu ngủ rồi à?" Trì Thác ngẩng đầu, phát hiện cô giữ nguyên tư thế này đã khá lâu.

"Không." An Cửu Cửu đặt tay xuống, nói: "Tớ đang đợi cậu giải thích tại sao tớ lại hợp với vai một kẻ gϊếŧ người."

Phim của đạo diễn Dương Chính Nghị luôn mang tính phản nhân loại. Mặc dù kịch bản thử vai này chỉ tiết lộ chưa đến một phần trăm nội dung chính, điều đó không ngăn Trì Thác nhanh chóng hiểu được ý của An Cửu Cửu.

Vì nhân vật Lâm Lạc thực sự là một kẻ gϊếŧ người, An Cửu Cửu là một trong những ứng viên đóng vai Lâm Lạc thời niên thiếu, phần kịch bản cô nhận được hoàn toàn tập trung vào giai đoạn này.

Mặc dù nội dung ngắn nhưng không hề đơn giản. Chỉ có hai cảnh, không rõ liệu đạo diễn muốn diễn viên tự nghiên cứu xây dựng nhân vật hay vì kịch bản chưa hoàn chỉnh nhưng thông tin tiết lộ qua hai cảnh này rất hạn chế.

Cảnh đầu tiên diễn ra tại đồn cảnh sát. Nhân vật chính, Lâm Lạc tóc tai rối bời chạy vào, túm lấy một viên cảnh sát trẻ, hốt hoảng, nói năng lộn xộn: cô nghi ngờ rằng bố mình đã gϊếŧ người.

Chỉ có một câu thoại duy nhất.