Chương 38: Cậu nói đi, tớ nghe

Dưới men bia, ánh nến lung linh làm mắt cô nhức nhối. An Cửu Cửu thật sự chỉ vì bỗng nhận ra bạn thân bên cạnh lại có một cái yết hầu lớn đến vậy, không kìm được phải đưa tay chạm vào.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô nhẹ nhàng chạm tới, Trì Thác vừa lúc nuốt xuống ngụm bia, yết hầu trượt lên trượt xuống mấy cái.

An Cửu Cửu: "… À."

Như thể bùa chú bị hóa giải, Trì Thác vẫn giữ tư thế ngửa đầu, giọng điệu không vui nhưng âm thanh lại khàn khàn: "… Cậu à cái quỷ gì?"

An Cửu Cửu vẫn cúi người: "Nó lớn như vậy từ khi nào thế?"

Trì Thác: "… Áo của cậu sắp bị nến làm cháy rồi."

An Cửu Cửu: "… Á!!!"

An Cửu Cửu vội vàng lùi lại, vạt áo T-shirt mặc ở nhà của cô đã bị ám một vết đen.

Hai người không ai nhắc lại chuyện vừa rồi, mỗi người im lặng uống thêm hai ngụm bia.

Bên ngoài mưa không hề có dấu hiệu ngừng. Tầng dưới, ông chú hàng xóm đã bắt đầu lớn tiếng chửi rủa, nói rằng nước đã tràn vào hành lang, còn than thở số bao cát do khu phố phát quá ít.

Trì Thác cầm điện thoại lên xem tin tức.

Thực ra khu chung cư nơi họ sống nằm trên địa hình cao nhất của Vọng Thành, mỗi lần tan học đạp xe về cũng như được giảm cân với độ dốc của con đường. Nếu đến cả khu của họ đã ngập vào đến hành lang, những nơi khác chắc còn đáng sợ hơn.

"Đã xác định đây là trận mưa bão cực lớn." Trì Thác vừa cập nhật tình hình với An Cửu Cửu vừa nhắn tin báo bình an cho Trương Nhu và Vương San San: "Khu này của chúng ta không thuộc vùng nguy hiểm cấp đỏ nhưng cũng bị cấm ra ngoài."

"Không biết bao giờ mới có điện lại."

"Trường thông báo, ngày mai được nghỉ."

Giọng anh có chút khô khan. An Cửu Cửu cầm điện thoại của anh lên để xem tin nhắn.

Trong nhóm khu phố, các trang tin tức địa phương lớn, nhóm trường học và lớp học đều liên tục hiện thông báo mới. Cơn mưa lớn đêm nay đến quá bất ngờ khiến cả Vọng Thành không thể ngủ yên. Còn họ bị cô lập trong căn phòng mất điện này như một hòn đảo.

Trì Thác đặt điện thoại xuống.

"Để tớ giúp cậu ôn lại nội dung thử vai." Anh nói.

Phải tìm việc gì đó để làm, nếu cứ uống tiếp, anh sợ sẽ xảy ra chuyện.

Thực tế anh không ổn định như An Cửu Cửu vẫn nghĩ. Dây lý trí của anh suýt nữa đã đứt, chỉ nhờ vào món quà sinh nhật mà An Cửu Cửu tặng.

Chiếc mũ mèo màu xanh phát quang. Ngay lúc cô chạm vào yết hầu của anh, chiếc mũ đã kéo nhẹ anh một cái.

Kéo lại vai diễn “ông cụ non” tưởng chừng vững chãi của anh.

Thật ra bầu không khí bây giờ rất phù hợp để luyện tập thử vai. Trong phòng tối như thế này, bên ngoài thì hỗn loạn, họ lại uống một chút bia khiến cả hai có cảm giác choáng váng, không thực tế.

Điều này đặc biệt thích hợp cho vai diễn mà An Cửu Cửu sắp thử vai.

Nhưng diễn xuất trước mặt người quen, lần đầu tiên làm chuyện này thực sự rất xấu hổ.

"Cậu nhắm mắt lại đi." An Cửu Cửu chỉ huy: "À không được... Để tớ kể cho cậu nghe về nhân vật này trước đã, để tớ chuẩn bị cảm xúc."

Trì Thác đứng dậy dọn dẹp mấy lon bia, tiện tay rửa luôn bát của cả hai: "Cậu nói đi, tớ nghe."