Chương 37: Dù gì cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp

Bia đối với trẻ con mà nói là rất đắng nhưng hai đứa nhóc này hồi nhỏ vì tò mò nên những dịp lễ Tết đều lén uống thử vài ngụm, thế nên bây giờ chỉ hơi nhăn mặt, vẻ khó chịu hiện rõ.

"Có phải chúng ta chưa từng có tuổi thanh xuân không?" An Cửu Cửu nuốt ngụm bia, miệng đắng ngắt, chua xót nói: "Tớ mười hai tuổi đã tự biết nấu ăn, cậu mười một tuổi."

Ánh nến chập chờn, khuôn mặt Trì Thác ngồi đối diện bị che khuất, chỉ thấy đôi môi mỏng hơi ướt sau khi uống bia.

"Con nít nhà người ta hè thì đi chơi, đông thì nghỉ ngơi. Cậu từ lớp mười đã nhận cày game thuê để kiếm tiền, tớ thì từ lớp tám đã đi chụp ảnh mẫu để lo cho gia đình."

"Tớ nghĩ chuyện nổi loạn nhất trong thời kỳ nổi loạn của tớ chắc là vào mùa đông, đi chụp ảnh dưới nước bị cảm lạnh rồi thi không làm được bài nộp giấy trắng. Còn cậu, thời kỳ nổi loạn nhất của cậu…"

An Cửu Cửu nhấp ngụm bia, nhíu mày: "Cậu có bao giờ nổi loạn chưa?"

"Có." Trì Thác nói: "Tớ từng lén hút thuốc."

Mắt An Cửu Cửu tròn xoe trong ánh nến: "Khi nào?! Sao cậu không gọi tớ?"

"Lớp 11." Trì Thác cũng uống một ngụm bia: "Chuyện đó gọi cậu làm gì?"

Dù gì cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp.

"Tại sao... lại hút thuốc?" An Cửu Cửu mãi mới lên tiếng. Không phải vì cô sốc mà là vì khi Trì Thác vừa ngửa cổ uống bia…

Yết hầu của anh lớn như thế từ khi nào nhỉ?

"Chuyện gia đình." Trì Thác không nói chi tiết: "Tớ chỉ hút nửa điếu, mùi quá khó chịu, thế là vứt đi."

Khoảnh khắc nổi loạn duy nhất chính là lén hút nửa điếu thuốc trong cái nhà vệ sinh bốc mùi hôi.

"Cảm giác thế nào?" An Cửu Cửu hỏi.

Trì Thác tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên thân lon bia, không trả lời câu hỏi của cô.

Thật ra An Cửu Cửu cũng không thực sự tò mò, chỉ uống thêm vài ngụm bia. Men bia dần ngấm, tiếng mưa bên ngoài nghe cũng không còn quá đáng sợ nữa.

"Thật ra chúng ta có tuổi thanh xuân." Trì Thác nói, đôi môi mỏng nhếch lên một đường cong giễu cợt: "Nếu chúng ta trưởng thành rồi, độc lập rồi sẽ không còn phải ngồi đây ngẩn ngơ như thế này nữa."

Chỉ khi có một thời kỳ thanh xuân vô dụng và bất lực, họ mới bị những chuyện này đè nặng đến mức không thể nhúc nhích, không biết nên làm gì tiếp theo, cũng chẳng biết mình có thể làm gì.

Họ chỉ là những đứa trẻ chưa trưởng thành, về mặt pháp lý vẫn được coi là trẻ em cần được bảo vệ.

Trì Thác lại ngửa đầu uống bia.

Có lẽ anh thật sự giống như An Cửu Cửu nói, là một ông cụ non. Thứ bia đắng ngắt ấy, uống đến nửa lon lại bắt đầu có vị ngọt.

Cuộc sống còn đắng hơn bia nhiều.

Trong ánh nến chập chờn, An Cửu Cửu chồm người về phía trước, đầu ngón tay chạm vào yết hầu đang ngửa lên của Trì Thác.

Cả hai cùng khựng lại.

Thật ra họ đều là những đứa trẻ rất hiểu chuyện. Ở cái tuổi bị người ta lén lút bàn tán sau lưng rằng An Cửu Cửu là "vợ nhỏ" của Trì Thác, họ đã ý thức được rằng giữa họ cần giữ khoảng cách, dù sao cũng đã lớn, trai gái khác biệt.

Vì vậy dù có lúc đùa giỡn, họ cũng phần lớn chỉ chạm vào nhau qua lớp áo và chỉ là những vùng "an toàn" như vai, lưng, cổ tay hoặc đầu. Những tiếp xúc trực tiếp qua da thịt đã ít nhất bảy tám năm chưa từng xảy ra.