Chương 36: Chúng ta còn chưa đủ tuổi đâu

"Vậy tình hình của dì sao rồi?" Cô gắp một sợi mì, vị của Trì Thác nấu ngon hơn cô làm nhiều. Nhưng vì quá đói, cô lại chẳng có khẩu vị, chỉ có thể coi như bữa ăn duy trì sự sống, nhai đến tám trăm lần mới nuốt xuống được.

"Tạm ổn." Trì Thác không ăn kiểu nhã nhặn như An Cửu Cửu, mấy miếng đã ăn hết sạch.

"Kiểm tra sức khỏe không có vấn đề gì lớn nhưng bác sĩ nói bà bị trầm cảm."

An Cửu Cửu ngừng nhai mì: "Nặng lắm không?"

Trì Thác đặt bát xuống, cười nhạt: "Chắc phải uống thuốc một thời gian."

Nụ cười của anh không chạm tới đáy mắt: "Với cả, tớ phải nói chuyện với Trì Định Bang."

Chi phí cho việc uống thuốc lâu dài không hề thấp. Số tiền hiện tại anh kiếm được còn quá ít, vì vậy anh buộc phải đối mặt với ông bố ruột giống như An Hoài Dân, chỉ biết sinh mà không biết nuôi dưỡng.

An Cửu Cửu cúi đầu tiếp tục ăn mì.

Việc mẹ của Trì Thác, Trương Nhu mắc chứng trầm cảm thật ra không khiến An Cửu Cửu quá ngạc nhiên.

Trong ấn tượng của cô, Trương Nhu là một người phụ nữ sống rất nhẫn nhịn, nói năng nhẹ nhàng, dịu dàng, đầy kiêu hãnh, tính tình chậm rãi. Ngay cả khi Trì Thác nghịch ngợm nhất, phá phách nhất, bà ấy cũng chỉ dùng giọng hơi lớn hơn bình thường một chút để nói: "Con không được như thế này."

Không phải là "không được", cũng không phải là "không thể" mà là "con không được như thế này".

Ngay cả An Cửu Cửu khi nghe cũng có thể lập tức ngoan ngoãn lại, bị lời nói dịu dàng ấy dễ dàng xuyên thủng lớp vỏ bướng bỉnh của tuổi trẻ.

Vì vậy từ nhỏ Trì Thác gần như không trải qua giai đoạn nổi loạn, được sự dịu dàng của Trương Nhu dạy dỗ thành một ông cụ non cực kỳ điềm tĩnh.

Nhưng Trương Nhu quá kiêu hãnh. Những điều không tốt bà ấy chưa bao giờ nói ra ngoài. Trì Định Bang rời khỏi nhà gần nửa năm nay, Vương San San hàng ngày đi chợ cùng Trương Nhu cũng chỉ biết chuyện này qua lời của An Cửu Cửu. Mà An Cửu Cửu cũng chỉ biết khi hồi tiểu học cô và Trì Thác học cùng lớp. Một lần đề bài văn là "Người cha của tôi", Trì Thác sửa lại thành "Người mẹ của tôi", lúc đó cô mới biết chuyện này.

Bà ấy quá giỏi chịu đựng, sống không hạnh phúc nhưng luôn nỗ lực làm cho người khác hạnh phúc, nước mắt đều nuốt vào trong.

Hai năm nay Trương Nhu càng ngày càng ít cười. Dù mỗi lần Trì Thác đều cố gắng giữ thành tích ổn định trong top 5 của khối cũng không thể khiến bà ấy vui hơn chút nào.

Bầu không khí trở nên nặng nề, ánh nến lập lòe làm An Cửu Cửu cảm thấy muốn nôn hết chỗ mì vừa ăn xuống.

Cô đặt đũa xuống, đứng dậy đi đến tủ lạnh, lấy ra hai lon bia rồi mạnh tay đặt lên bàn ăn.

"Xoảng" một tiếng, trong tiếng mưa rào rào nghe giống như tiếng sấm.

Trì Thác nhìn hai lon bia đó. Hẳn là mấy lon mà ông cậu cô mua lúc đến đây, loại bia thương hiệu lâu đời ở Vọng Thành, bao bì cũ kỹ đến mức không thể diễn tả, thường chỉ mấy ông chú lớn tuổi mới uống.

"Chúng ta còn chưa đủ tuổi đâu." Trì Thác nhắc nhưng vẫn mở lon của mình trước.

"Quà sinh nhật cũng tặng rồi." An Cửu Cửu nói, cũng mở lon của mình.

Đưa lon bia lên cụng 1 cái. Hai lon bia va nhau vang lên một tiếng "đinh" nhỏ.

Không có lời chúc, chỉ ngửa đầu uống một hơi.