An Cửu Cửu hơi lúng túng, hắng giọng: "Tớ mua cho cậu một bộ… quần áo, định chờ đến sinh nhật cậu mới tặng."
Trong phòng tối om, cô cầm thêm một cây nến, lục đυ.c hồi lâu rồi tìm ra một chiếc túi đóng gói. Cô lấy ra đưa cho Trì Thác.
Một bộ… đồ ngủ liền thân cộc tay, có chiếc mũ đội hình đầu mèo hoạt hình.
Màu xanh lục phát quang.
Lại còn là đồ đã giặt qua, mang hương thơm của nước xả vải.
Trì Thác: "…"
An Cửu Cửu: "Chúc mừng sinh nhật!"
Trì Thác: "…"
Anh và cô có cùng ngày sinh nhật, đều là vào cuối tháng Chín. Anh không ngờ cô đã chuẩn bị quà từ sớm như vậy.
Về phong cách quà thì anh cũng không bất ngờ. Trong suốt mười bảy năm qua, những món quà cô tặng anh đều có kiểu dáng tương tự. Bộ sưu tập đồ ngủ hình động vật ở nhà anh đã đủ cả mười hai con giáp. Sợ anh không mặc, lúc nào cô cũng giặt sạch sẽ trước khi đưa.
Chỉ là…
"Tại sao lại là màu xanh phát quang?" Tại sao lại là màu xanh phát quang vào lúc mất điện, chỉ có ánh nến thế này?
An Cửu Cửu: "Tớ tính rồi, nhà cậu màu nào cũng đủ cả, chỉ thiếu màu xanh phát quang và màu hồng Barbie chết chóc thôi…"
Trì Thác: "… Sang năm cậu đừng tặng nữa."
An Cửu Cửu cắn ngón tay.
Trì Thác đang đi vào nhà vệ sinh thì dừng lại, anh ngập ngừng nhìn cô: "Cậu đã mua quà cho năm sau rồi à?"
An Cửu Cửu hỏi: "Vậy cậu chọn Barbie hồng hay xanh phát quang? Màu hồng Barbie là hình khủng long đó, cũng rất nam tính đó."
Trì Thác: "…"
An Cửu Cửu: "Tớ chỉ nghĩ rằng sau này quay phim sẽ không có thời gian mua nên mua sẵn để đó…"
Trì Thác xách bộ đồ ngủ vào phòng vệ sinh. Khi đi ngang qua An Cửu Cửu, anh nhẹ nhàng gõ một cái lên đầu cô: "Cậu đúng là chẳng có chút thành ý nào."
Anh mang nụ cười bước vào. An Cửu Cửu ôm đầu cũng cười theo.
Không ai nhắc đến việc thật ra anh không cần thiết phải tắm ở đây. Dù sao nhà anh chỉ cách đây vài tòa, làm sạch ở đây rồi về nhà cũng sẽ bị ướt thêm lần nữa.
An Cửu Cửu không muốn anh rời đi. Cô sợ, sợ bản thân lại rơi vào trạng thái như vừa nãy, bị nhấn nút tạm dừng. Tiếng mưa bên ngoài quá lớn, quá dữ dội. Cô không tự tin giữ được sự bình tĩnh trong thời tiết thế này.
Trì Thác cũng không có ý định rời đi. Vừa bước vào cô đã biết điều đó. Nếu không anh sẽ không cố ý nói với bà cụ đối diện câu bào chữa vụng về như thế.
Nhà Trì Thác không có ai. Mẹ anh vẫn ở bệnh viện, còn bố anh trong thời điểm này càng không thể về.
Tối nay cả hai đều chỉ có một mình.
Thế nên chẳng ai muốn tách rời.
Dù phải mặc bộ đồ ngủ màu xanh phát quang với chiếc mũ mèo khóc nhè đó.
Trì Thác tắm xong, An Cửu Cửu cũng tự nhiên vào phòng tắm tắm rửa.
Sau khi ra ngoài, toàn thân cô sảng khoái, tâm trạng tốt hơn nhiều. Quay đầu lại cô thấy Trì Thác đang mặc bộ đồ màu xanh phát quang có mũ mèo trong bếp nấu mì, trên mặt bàn bếp có ba cây nến đỏ đang cháy.
Sau khi tắm sạch, những vết trầy xước trên người anh trở nên rõ ràng hơn. Trên cánh tay có một vết xước, mép quần liền thân ở đầu gối cũng rách một mảng lớn trông như bị ngã.