Đến nơi, cung điện băng chật ních người, phần lớn là bố mẹ đưa con đi chơi. Nếu không thì cũng là ông bà hoặc bà ngoại dắt cháu. Cảnh như Vương San San một mình trông hai đứa trẻ gần như không có.
Trẻ con lớn lên ở Giang Nam rất hiếm khi được thấy những bức tường băng lớn thế này. Bên trong tường băng có rất nhiều trò chơi, lũ trẻ chơi đùa khắp nơi. An Cửu Cửu càng như con lươn, chui vào đâu cũng không kéo ra được. Vương San San gọi hai đứa đừng đi lạc đến mức khản cổ, cuối cùng vẫn không chống lại được dòng người đông đúc. Chỉ trong lúc cúi đầu xem điện thoại, con đã không thấy đâu nữa.
Cuối cùng là Trì Thác tìm được cô. An Cửu Cửu ngẩng đầu lên phát hiện không thấy mẹ nữa thì tùy tiện đi theo một người phụ nữ mặc đồ giống mẹ mình. Nếu không phải Trì Thác phát hiện và kéo cô lại, chắc Vương San San đã phải đến quảng trường phát loa tìm người.
Trên đường về, Vương San San nắm tay hai đứa trẻ, mỉm cười nói với Trì Thác: "Hay là sau này để cháu bảo vệ Cửu Cửu nhé?"
Bà thật sự chỉ vừa đùa vừa khen Trì Thác hiểu chuyện.
Không ngờ cậu bé nghiêm túc suy nghĩ một phút rồi gật đầu: "Được, sau này cháu sẽ bảo vệ An Cửu Cửu."
Như lời thề vậy.
Dĩ nhiên lúc đó chẳng ai coi lời hứa của Trì Thác là thật.
Nhưng tối hôm đó cậu bé chưa đầy tám tuổi ấy đã nói với mẹ mình rằng muốn đi học võ, cũng chẳng biết muốn học môn võ nào, chỉ nói muốn học để đánh nhau giỏi. Trương Nhu nghĩ rằng đó là một cách để rèn luyện sức khỏe bèn đưa anh đến Cung thiếu nhi. Anh xem qua một vòng và chọn môn vật lộn tự đó.
Từ ngày đó, Trì Thác mỗi ngày đi học, tan học đều chờ An Cửu Cửu, nghiêm túc yêu cầu cô đi về phía trong lề đường. Gặp phải mấy tên côn đồ lang thang, anh đều đứng trước che chắn ánh mắt của chúng.
Anh sẽ nói với cô: "Không sao, đừng sợ, có tớ đây."
Anh đã nói như thế vào cái tuổi mà chẳng ai để tâm và giữ trọn lời hứa đầu tiên của đời mình suốt mười năm.
Mười năm sau, anh lại hứa với An Cửu Cửu một lời hứa khác. Anh nói sẽ giúp cô.
Lần này cũng giống như mười năm trước, người đưa ra yêu cầu chỉ là một câu nói đùa, còn người chấp nhận lại nghiêm túc thực hiện.
...
"… Đây là gì?" Trong "căn cứ bí mật", An Cửu Cửu tò mò cầm lấy xấp giấy Trì Thác đưa cho.
Hóa ra không phải là bài kiểm tra toán.
"Tư liệu về đạo diễn Dương Chính Nghị và tư liệu về những nữ diễn viên ông ấy đã chọn trong năm năm qua." Trì Thác lật đến hai trang cuối: "Phía sau, tớ đã làm một bản tổng kết."
Còn có cả biểu đồ.
Biểu đồ là bản màu với biểu tượng hoạt hình kết hợp giữa sự nghiêm túc và vui tươi.
Tên này mỗi lần đánh dấu phạm vi ôn tập toán cho cô cũng theo kiểu này nên An Cửu Cửu cảnh giác, kéo ghế lùi ra sau một chút rồi mới mở ra xem.
"Đạo diễn Dương Chính Nghị chủ yếu làm phim thể loại trinh thám." Trì Thác nói: "Hầu như một năm rưỡi công chiếu một bộ phim, thường có cả phiên bản nội địa và quốc tế. Hôm qua tớ đã xem qua vài phim đoạt giải quốc tế có đánh giá rất tốt của ông ấy. Nội dung thì… khá táo bạo."