Phó Tư lười nhớ đến vai vế, chỉ nghĩ một lát rồi ném vấn đề này ra sau đầu.
Cô trả lời bình luận của Thập Thất: Nói Hạ tỷ trù thần phụ thể, nấu ăn ngon hơn cậu.
Sun: [? Tớ nấu cơm cho cậu ăn từ bao giờ thế?]
-4: [Thế cậu mời tớ đi.]
Hạ: [Cho tớ đi ké với.]
Sun: [Nhóm hai người ăn chực đấy à, tiếc là đạo diễn Lộ sắp kéo tớ đến phim trường rồi.]
Phó Tư bĩu môi, xem đi, cơm chó gượng ép.
Đợi một lát, cô thấy chán, khôi phục phòng đàn như cũ rồi về phòng ngủ.
Nếu người nhận không có thói quen xem hộp thư, vậy chỉ có thể hy vọng người đưa thư sẽ giao hàng tận nơi.
Lộ Nhan Thanh đương nhiên đã thấy hết những gì Phó Tư làm, lúc đó cô vừa tắm xong, theo thói quen, trước khi vẽ, cô sẽ xử lý những việc lặt vặt trên tay trước.
Bài đăng mà Phó Tư thả tim là từ hai năm trước, đó là đơn hàng cuối cùng của cô ở nước Y, thiết kế biệt thự độc lập cho một nghệ sĩ người Hoa.
Rõ ràng, Phó Tư đang xem vòng bạn bè của cô.
Lộ Nhan Thanh cảm giác như mình đang đi trên đường thì đột nhiên bị một con mèo nhỏ từ đâu nhảy ra cào một cái, cô cố gắng lờ đi cảm giác khác thường đang dâng lên ở chỗ bị cào, nhưng vẫn không nhịn được mà ném ánh mắt thăm dò về phía con mèo nhỏ đã cào xong rồi chạy mất.
Cô nhấn vào thông tin của Phó Tư, vòng bạn bè chỉ hiển thị ba ngày gần nhất đang chễm chệ video mới ra lò.
Ánh mắt rơi vào thời gian, nguyên nhân con mèo nhỏ cào cô đã quá rõ ràng.
Con mèo đang ngoan ngoãn nằm trong lòng dường như cảm nhận được tâm tư của chủ nhân lúc này đang hoàn toàn bị con mèo hoang không rõ tên tuổi chiếm giữ, thật sự cào Lộ Nhan Thanh một cái.
“Meo.” Muse vỗ vỗ Lộ Nhan Thanh đang tự giằng xé, muốn giành lại sự chú ý của cô.
Lực của Muse không lớn, nó cũng chưa bao giờ giơ vuốt với Lộ Nhan Thanh, Lộ Nhan Thanh cúi đầu, đối diện với đôi mắt xanh lam đầy tủi thân.
Trong lòng mềm nhũn, cô tắt điện thoại, dỗ dành bé mèo nhà mình, vuốt ve Muse đến mức nó kêu grừ grừ, khóe mắt híp lại của bé mèo xinh đẹp vừa thỏa mãn vừa có chút kiêu ngạo.
Có lẽ là vì áy náy mấy ngày nay phải làm việc thâu đêm, không có nhiều thời gian chơi với Muse, hoặc có lẽ là muốn chuyển hướng sự chú ý, cô bế Muse ra khỏi phòng sách, lấy một thanh súp thưởng bắt đầu cho ăn.
Lộ Nhan Thanh luôn quản lý chế độ ăn uống của Muse theo lời khuyên của bác sĩ thú y, lượng đồ ăn vặt hôm nay coi như đã vượt mức.
Muse ăn rất vui vẻ, Lộ Nhan Thanh cũng rất vui, nhìn sinh vật do mình một tay nuôi lớn “ăn như hổ đói” là một việc khiến người ta rất thỏa mãn, cũng khiến cô cảm thấy mình được cần đến.
Đôi khi cô sẽ suy nghĩ xem liệu việc quản lý Muse có quá nghiêm ngặt hay không, một con mèo có thể sống được bao lâu, có bao nhiêu tâm tư chứ? Sao không để nó ăn uống thoải mái. Nhưng cô vẫn quyết định làm theo lời khuyên của chuyên gia, cô không muốn Muse vì những chuyện có thể kiểm soát mà rơi vào căn bệnh không thể tự khống chế.
Đã nuôi thì phải có trách nhiệm.
Ăn xong súp thưởng, Muse liếʍ môi, có vẻ vẫn chưa thấy đủ, sau đó cọ cọ, liếʍ láp Lộ Nhan Thanh, dùng hết mọi cách để thể hiện sự yêu thích và ỷ lại của mình đối với người trước mặt.
Mu bàn tay bị liếʍ đến nhột nhạt, trong lòng cũng ấm áp, Lộ Nhan Thanh chơi với nó một lát, rửa sạch tay, trở về phòng sách bắt đầu làm việc.