Trên màn hình hiển thị khổng lồ bên ngoài tòa nhà cao tầng đang chiếu gương mặt tươi tắn của Thẩm Dĩ Hạ, đôi môi đỏ mọng thoa son mới nhất khẽ cắn, vô cùng quyến rũ.
Nhìn biển quảng cáo ở phía xa, Phó Tư lại nhớ tới Lộ Nhan Thanh, cô ngẩng đầu, cọ cọ vào khung cửa, khẽ cười, đưa tay sờ môi mình, thăm dò độ mềm mại, so sánh với cảm giác trong ký ức.
Không nhớ rõ nữa, nhưng rất mềm.
Còn, rất đẹp, rất rất đẹp.
Một vệt đỏ đột nhiên ửng lên trên khuôn mặt, nổi bật trên làn da trắng nõn, cô nhắm mắt, lười biếng nói: “Lý thúc, về nhà cũ đi ạ.”
Tài xế Lý thúc tận tụy nghĩ ngợi rồi nói: “Hôm nay lão phu nhân đi thành phố S rồi ạ.”
“Không sao.” Hơi nóng trên mặt đã tan, Phó Tư mở mắt, đổi danh sách bài hát, đóng cửa sổ, tựa lưng vào ghế.
Hơn nửa tháng không về, phòng ngủ vẫn sạch sẽ như mới, người vừa tắm xong toát ra mùi hương thanh mát. Sấy khô tóc, Phó Tư thay bộ quần áo mà cô đã lục lọi trong tủ đồ rất lâu mới tìm thấy, chỉnh lại cổ tay áo, cô sải bước đến phòng đàn.
Tấm vải lụa chống bụi được vén lên, cây đàn piano ba chân màu đen tuyền trang trọng và tinh xảo, mặt sơn phản chiếu cách bài trí trong phòng. Mở nắp đàn và bảng cộng hưởng, Phó Tư vuốt ve người bạn già này.
Ngồi ngay ngắn trên ghế đàn, cô thu lại tâm trí, thử vài nốt, tiếng đàn piano đầy đặn, thuần khiết vang lên từ kẽ tay cô. Điều chỉnh lại nhịp thở, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ bắt đầu nhảy múa liên tục, cổ tay khẽ nhấc lên, các nốt nhạc kết thành giai điệu du dương.
Khúc dạo đầu rất chậm rãi, vào đến phần giai điệu chính thì trở nên tươi sáng, hoạt bát, tiết tấu lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ lúc mạnh rất tinh nghịch, những nốt cao lặp đi lặp lại trong trẻo, sáng sủa đẩy bài hát lên cao trào, sôi nổi, mãnh liệt nhưng lại trống rỗng, phiêu diêu, rồi sau đó trở về yên ả, tĩnh lặng.
Luv Letter.
Khúc nhạc kết thúc, tâm trạng Phó Tư cũng dần bình tĩnh lại theo giai điệu, hít sâu một hơi, cô đứng dậy tắt đèn chính, chỉ để lại một vòng đèn nhỏ phát ra ánh sáng trắng nhạt, sau khi đặt điện thoại di động lên giá, cô đặt một chiếc đèn l*иg màu vàng ấm áp lên thân đàn.
Lần này, cô trực tiếp chơi từ phần cao trào, cảm xúc được giải phóng hoàn toàn trong vài chục giây ngắn ngủi.
Lấy điện thoại xuống, cô kiểm tra thành phẩm, nở một nụ cười nhạt, cũng tạm được.
Xem giờ, cô liếʍ môi, lướt xong bảng tin trên vòng bạn bè, cô dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào cạnh điện thoại.
Nhướng mày, cô ranh mãnh nhấn vào vòng bạn bè của Lộ Nhan Thanh, tìm một bài đăng mà cô thấy thuận mắt nhất để thả tim, sau đó nhấn vào đăng bài. Lúc sắp gửi video vừa quay, cô lại thoát ra, tiện tay thả tim cho bài đăng mới nhất của Tống Tây rồi mới ung dung quay lại giao diện đăng bài, tiếp tục việc vừa làm dở.
Lại chơi thêm vài bản nhạc, Phó Tư cầm điện thoại lên xem thành quả, trong hàng loạt lượt thích đã xếp hàng vẫn không có cái tên mà cô muốn thấy, bên dưới còn thu hút mấy người đã kết hôn vào hóng chuyện.
Quân nhi: [Aiya, bé cưng của mẹ lén về nhà viết thư tình kìa.]
Hạ: [Hôm đó nói gì ấy nhỉ?]
Phó Tư đang định trả lời thì lại có thêm một người hóng chuyện xuất hiện.
Sun: [Ồ, hai người đang chơi trò đố chữ gì với lầu trên thế?]
Phó Tư nhìn bình luận của Thập Thất, nhướng mày, nếu cô và Lộ Nhan Thanh thành một đôi, Thập Thất nên gọi cô là gì?