Chương 44

Đáng tiếc, chủ nhân của bàn tay suy nghĩ rất nhanh.

"Được không?" Lộ Nhan Thanh dừng bút, ngẩng đầu nhìn người nãy giờ không có phản ứng gì.

Không nhìn thì không sao, vừa nhìn Lộ Nhan Thanh phát hiện ra khuôn mặt cực kỳ tinh xảo kia đang ở ngay trước mắt, ngay cả đường cong nhỏ trên sống mũi cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, mà đôi mắt to màu hổ phách thuần khiết kia đang nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.

Quá gần.

Lông mi Lộ Nhan Thanh run rẩy, cô ngồi thẳng dậy, hơi nhích người để hai người trở lại khoảng cách xã giao bình thường.

Phó Tư nhún vai, bĩu môi, túm lấy cái gối dựa phía sau ôm vào lòng, thầm oán: Keo kiệt, rõ ràng là cô ấy tựa sát vào trước mà.

"Được, cô cứ vẽ đi, cô là chuyên gia." Cô ấy chỉ cần nhìn xem cảm giác có đúng hay không.

Lộ Nhan Thanh nhìn dáng vẻ này của cô ấy, mím môi không để ý đến cô ấy nữa: “Những cái khác xác định không sửa chứ?"

Phó Tư ôm chặt gối dựa, ngẩng đầu nhìn cô ấy một cái, lời cô ấy nói không đáng tin lắm sao? Hay là cảm thấy cô ấy sẽ nuốt lời?

Lộ Nhan Thanh có chút không chịu nổi ánh mắt vừa trách móc vừa tủi thân này của cô ấy, cả sợi tóc cũng toát lên vẻ u oán. Cô ấy nuốt nước bọt, cầm cốc nước lên để giảm bớt cơn khát.

Thấy cô ấy không để ý đến mình, Phó Tư thu hồi tầm mắt, nhìn mặt bàn, giọng bình tĩnh nói: "Không sửa, làm bản xác nhận đi."

Lộ Nhan Thanh đính kèm bản vẽ đã chốt vào phía sau thỏa thuận đã chuẩn bị trước, sau khi chỉnh sửa xong, ký tên mình rồi đưa máy tính bảng và bút cho Phó Tư.

Liếc qua nội dung, Phó Tư nhanh chóng viết xong rồi trả lại cho Lộ Nhan Thanh, không hề giao lưu ánh mắt với cô ấy.

Lộ Nhan Thanh có chút bất lực, đây là đang giận dỗi sao?

"Sau khi sửa xong tôi sẽ gửi bản online cho cô trước? Tuần này có thể hoàn thành bản vẽ."

Phó Tư suy nghĩ một chút rồi nói: "Không cần, tuần sau xem trực tiếp đi."

"Được." Lộ Nhan Thanh bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Phó Tư nhìn động tác của cô ấy, xoa xoa cái gối dựa trong tay, đứng dậy đi về phía bàn làm việc.

Đóng gói xong, Lộ Nhan Thanh đang suy nghĩ xem nên nói thế nào về chuyện ở bãi đỗ xe thì vai bị chọc nhẹ một cái. Cô ấy nhìn theo cái chạm nhẹ nhàng, mềm mại kia, người cao ráo, quý phái đang cúi đầu, ghé tai, dịu dàng nhìn cô ấy.

"Này, áo của cô, tôi giặt rồi." Rút ngón trỏ lại, Phó Tư nghiêng túi, cho cô ấy xem chiếc áo khoác được gấp gọn gàng bên trong: “Lần trước cảm ơn cô, tôi tiễn cô xuống nhé."

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt Lộ Nhan Thanh, Phó Tư hạ túi xuống, cười nói: "Muốn ngồi thêm lát nữa đương nhiên càng tốt, nói chuyện với Nhan Thanh rất vui vẻ."

Lộ Nhan Thanh chớp mắt, tính khí này đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Định thần lại, cô ấy nói: "Nói chuyện chút đi, vừa rồi ở bãi đỗ xe tôi gặp một người đàn ông trẻ tuổi nhuộm tóc vàng cao khoảng 1m84, hẳn là nghệ sĩ của công ty cô."

Nghe cô ấy miêu tả, Phó Tư cau mày, Vu Thiên Túng? Giờ đó người của công ty thường sẽ không xuất hiện ở bãi đỗ xe.

"Ừm, có chuyện gì xảy ra sao?" Phó Tư rót thêm nước vào hai cốc rồi mới ngồi lại vị trí cũ.

"Tình cờ nghe thấy anh ta đang nói chuyện điện thoại, anh ta có khả năng cao đang chuẩn bị một việc gì đó nhắm vào cô và Linh Động, sau lưng có chỗ dựa, hơn nữa còn là kẻ hai mặt." Lộ Nhan Thanh bỏ qua những lời lẽ thô tục kia.