Chương 1

Bên ngoài cổng núi của Thái Hư Tông, mây trắng nhẹ nhàng bay lượn. Dưới chân những dãy núi nối tiếp nhau, các tu sĩ mặc áo bào trắng đang đứng đợi để đón các đệ tử mới trong buổi lễ tuyển chọn được tổ chức mỗi năm một lần.

Làn sương trắng dần tan ra, ba vị tu sĩ áo trắng bước vào kết giới của Thái Hư Tông, theo sau là khoảng ba mươi đứa trẻ còn e dè, căng thẳng.

Người dẫn đầu có thân hình cao lớn, dung mạo tuấn tú, bên hông đeo ngọc bội xanh biếc, biểu thị hắn đã là tu sĩ Trúc cơ kỳ.

Hai mươi lăm tuổi đã đạt cấp độ Trúc Cơ trung kỳ chính là niềm tự hào lớn nhất của Khang Diệp. Hắn vốn là một "tu nhị đại" chính hiệu, từ nhỏ đã được ăn cơm quý, uống rượu tiên để lớn lên. Sáu tuổi, hắn được xác định có song linh căn hệ thủy và mộc, chín tuổi đã thành công bước vào giai đoạn dẫn khí nhập thể, mười tám tuổi chính thức bước lên cảnh giới Trúc Cơ. Ngay cả tại Thái Hư Tông — môn phái tu hành số một trong thiên hạ — những người trẻ tuổi có thể sánh ngang với hắn cũng cực kỳ hiếm hoi.

Khang Diệp luôn tự cho mình chính là thiên tài tuyệt thế mà cả giới tu chân hằng mong đợi. Mặc dù hiện tại hắn mới chỉ đạt tới Trúc cơ trung kỳ, nhưng rồi sẽ có ngày hắn ngưng tụ Kim Đan, phá vỡ Nguyên Anh, giẫm chân lên Phân Thần, tay xé thiên lôi Đại Thừa, thuận lợi phi thăng. Khi ấy, giới tu chân nhất định sẽ truyền tụng câu chuyện về hắn đến khắp nơi.

Khang Diệp ra sức kiềm chế không để khóe môi cong lên thành nụ cười, cố duy trì vẻ ngoài ung dung như tiên nhân của mình. Hắn nhẹ nhàng phất tay áo, lấy ra bảo vật là một cây quạt xếp. Cơn gió nhẹ vừa thổi qua, từ chiếc quạt lập tức rơi xuống những hạt phấn vàng óng ánh, khiến đám trẻ bên cạnh trầm trồ, xuýt xoa ngưỡng mộ.

Chà chà, cây quạt này còn có cả hiệu ứng phấn vàng lấp lánh nữa cơ à!

Sơ Lam đứng ở cuối đám đông, đầu óc có chút mơ màng.

Ba năm trước, khi nàng xuyên tới đây, thân thể này vừa tròn mười một tuổi, là công chúa bị bỏ rơi trong lãnh cung ở thế giới phàm nhân. Cha chẳng thương, mẹ thì mất sớm, mỗi ngày còn bị thị nữ cắt xén khẩu phần ăn. Mùa đông nàng bệnh tới mức không xuống nổi giường, trong phòng chẳng có máy sưởi, không điều hòa, thậm chí một cục than cũng chẳng thấy, ho đến mức cổ họng như muốn vỡ toạc ra.

Đến năm mười bốn tuổi, tên hoàng đế khốn kiếp kia cuối cùng cũng nhớ ra mình có một đứa con gái, lập tức đem nàng đi hòa thân với nước địch.

Nào ngờ, trên đường hòa thân lại bị một đám kỵ binh thảo nguyên tập kích. Nhưng khổ nỗi, nàng trông còn giống nha hoàn hơn cả thị nữ của mình, đám người kia chẳng hiểu thế nào mà lại bắt nhầm thị nữ, gϊếŧ sạch những người còn lại. Sơ Lam trốn dưới đống xác chết mới miễn cưỡng thoát được một kiếp.