Lâm Mặc nuốt khan, giọng nói đầy dè dặt: "Chủ tử..."
Tô Cảnh Hạo đặt quyển sách trong tay xuống, đôi mày khẽ nhíu lại, ánh mắt chăm chú nhìn hắn.
Lâm Mặc ngập ngừng một chút, rồi mới chậm rãi cất lời: "Ngài... không về cung nghỉ ngơi sao?"
"Gọi ta là Cảnh Hạo."
"..." Lâm Mặc khẽ mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt nên lời. Hắn gọi không được.
Tô Cảnh Hạo rời khỏi án thư, chậm rãi vòng qua bàn, bước đến trước mặt Lâm Mặc. Y cúi người, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hắn từ trên cao: "Gọi ta là Cảnh Hạo."
Lâm Mặc cụp mắt xuống, đấu tranh trong lòng hồi lâu, cuối cùng đành nghẹn ngào gọi một tiếng: "Cảnh Hạo."
Sắc lạnh trên khuôn mặt Tô Cảnh Hạo lập tức tan biến, thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhàng, như gió xuân thoảng qua vạn vật. Y ngồi xổm xuống, đối diện với hắn, giọng nói ôn nhu: "Ta đang chờ ngự y đến để bôi thuốc cho ngươi."
Toàn thân Lâm Mặc bất giác run lên, sau lưng như có một luồng khí lạnh bò qua. Cơn đau thấu xương từ lần chịu đòn trước đó lại hiện lên rõ mồn một trong trí nhớ hắn.
Tô Cảnh Hạo nhận ra sự sợ hãi của hắn, khẽ bật cười, bàn tay y nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, giọng điệu dịu dàng: "Đừng sợ, ta ở đây với ngươi."
Lâm Mặc thực sự muốn trợn mắt thật to mà nhìn y. Ở đây với ta thì có ích gì? Ngươi ở đây liệu ta có bớt đau không?
Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ vùi đầu vào cánh tay mình. Cơn đau nhức sau lưng cứ từng đợt từng đợt kéo đến, cả ngày dài chưa từng ngừng lại. Chỉ cần cử động nhẹ, nỗi đau đã khiến hắn lạnh toát cả người. Nghĩ đến việc bôi thuốc, hắn thật sự không dám tưởng tượng sẽ đau đến mức nào.
Dù sợ hãi, nhưng chuyện cần đối mặt vẫn phải đối mặt. Chẳng mấy chốc, ngự y đã mang theo hòm thuốc đến.
Lâm Mặc nuốt nước bọt, ánh mắt dõi theo ngự y đang đổ rượu trắng lên miếng vải, từng lớp từng lớp thấm đẫm. Da đầu hắn tê rần, từng sợi lông trên người đều dựng đứng.
Đây là thời cổ đại, không có cồn sát trùng, tất cả đều dựa vào rượu trắng...
[666, nếu ta đau đến chết, ngươi cũng phải theo ta mà đi luôn đấy.]
[Ký chủ, ngươi yên tâm. Thân thể nguyên chủ khỏe lắm, còn chịu được vết thương nặng hơn thế này. Đau thôi, không chết được đâu. Rộp rộp rộp...]
[Ngươi lại ăn khoai tây chiên nữa hả?]
[Phải chứ, tình tiết đặc sắc thế này, sao ta có thể bỏ lỡ được. Rộp rộp rộp...]
Lâm Mặc còn đang đấu khẩu với hệ thống trong đầu, thì sau lưng đột nhiên nhói lên một trận đau như dao cắt, cơn đau dữ dội ập tới như sóng trào, cuốn phăng mọi suy nghĩ, khiến hắn nghẹn thở.
"Chết tiệt!" Hắn phản xạ cắn chặt lấy tay mình.
Đau! Rượu trắng thấm vào từng lớp vết thương trên lưng, cảm giác nhức nhối lan tỏa khắp mọi nơi, như hàng ngàn mũi kim đồng loạt đâm vào. Cơn đau chui rúc vào từng kẽ hở, không chừa bất kỳ ngóc ngách nào, khiến trước mắt hắn tối sầm lại.
Ngự y vẫn không dừng tay, tiếp tục rắc một lớp thuốc bột mỏng lên vết thương. Thuốc bột hòa cùng rượu trắng, thấm sâu vào từng lỗ chân lông, cơn đau lại cuộn trào, từng đợt từng đợt đánh thẳng vào thần kinh, xuyên qua đại não hắn. Lâm Mặc cắn chặt răng, cố gắng nín thở, trái tim đập như trống trận, mồ hôi túa ra đầy trán, sắc mặt trắng bệch.
Phải đến khi ngự y hoàn thành việc bôi thuốc, hắn mới dám từ từ thở ra, từng hơi từng hơi nhỏ, cố gắng ổn định nhịp thở hỗn loạn.
Ngự y cúi người hành lễ rồi rời đi. Tô Cảnh Hạo nhẹ nhàng đặt tay lên lưng hắn, vỗ về từng chút một: "Không sao rồi, không sao rồi. Lăng Mạc, mọi chuyện đã qua rồi."
Lâm Mặc lúc này mới nhận ra, thứ mà hắn vừa cắn lấy trong miệng chính là bàn tay của Tô Cảnh Hạo.
Hắn vội vàng buông ra, chỉ để phát hiện trên tay y đã in rõ một hàng dấu răng, máu từ đó rỉ ra từng giọt.
Lâm Mặc lau mồ hôi và những giọt nước mắt vừa trào ra vì đau đớn, cúi đầu, giọng trầm cứng nhắc: "Thuộc hạ làm tổn thương long thể, tội đáng chết."
"Bộp" một tiếng, một giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống cánh tay hắn.
Lâm Mặc nghi hoặc ngẩng đầu, chỉ thấy đôi mắt Tô Cảnh Hạo ngập tràn ánh lệ, gương mặt tràn đầy đau lòng nhìn hắn.
...
Làm như thể không phải ngươi vừa sai người đánh ta vậy!
Lâm Mặc khẽ nói: "Chủ tử không cần như vậy."