Chương 8: Lý do thứ hai

Còn lý do thứ hai ư…?

Trước khi xử lý đống công vụ chất đống bấy lâu, Diêm Tiểu Tiểu ghé qua xem tình hình của lão Diêm Vương đang ngủ say.

Theo thời gian, số người tin vào thần linh ngày càng ít đi. Thiên địa linh khí cũng dần cạn kiệt, khiến các vị thần phải dựa vào tín ngưỡng để duy trì sự tồn tại.

Giờ đây, khi tín ngưỡng gần như biến mất, thần linh chẳng còn cách nào khác ngoài việc tiêu hao chính bản thân mình. Đến khi không còn gì để tiêu hao nữa, để tránh bị xoá sổ hoàn toàn, họ chỉ còn một lựa chọn duy nhất—rơi vào giấc ngủ say không biết ngày tỉnh lại.

Giống như việc chuyển sang chế độ bay, một khi đã kích hoạt thì không thể quay đầu lại.

Diêm Tiểu Tiểu kế thừa vị trí Diêm Vương, trở thành tân Diêm La. Nhưng dù tiếp nhận thần vị của đời trước, cô cũng không thể tránh khỏi tình trạng ngày càng tiêu hao bản thân.

Mục tiêu thứ hai khi cô lên nhân gian chính là tìm kiếm một con đường mới—hoặc là khôi phục tín ngưỡng hoặc là tìm ra một cách tồn tại bền vững mà không cần dựa vào lòng tin của con người.

Nếu không tìm ra cách giải quyết, khi thần linh không còn ai thờ phụng, vòng luân hồi cũng sẽ sụp đổ.

Chỉ có cái chết mà không có sự tái sinh, vậy thế giới này e rằng cũng chẳng thể duy trì được lâu nữa.

Diêm Tiểu Tiểu nhìn lướt qua vị tiền nhiệm đang ngủ say, rồi quay về cung điện của mình. Vừa bước vào, cô lập tức thấy một thanh niên tóc tai bù xù, quần áo rách te tua, trên tai đeo khuyên hình rắn quấn, kính râm đặt hờ hững trên đỉnh đầu, để lộ đôi mắt vàng óng đầy tà khí. Hắn gác chân lên ghế, ung dung ngồi trên ngai vàng của cô…và thản nhiên chơi game điện tử.

Có lẽ là do chơi game không được như ý, hắn lúc này đang gào thét đầy kích động:

“Ê, ông đánh rank mà có tin vào Phật không đấy? 800 kỹ năng lướt ngang xạ thủ mà không thèm A một phát nào, định dùng 800 cú ngoái đầu nhìn lại để làm hắn cảm động mà tự bán máu à?”

"Ông vội á? Vội cái gì? Vội farm nấm linh chi trong rừng đúng không? Người ta gank xuống bot 18 lần, tôi liếc lên biết bao nhiêu lần mà lần nào cũng thấy ông hăng say cắm mặt farm. Farm nhiều thế bán được bao nhiêu tiền? Ồ, kinh tế hơn support đúng 1k vàng, thế thì sao? Farm linh chi về biếu mẹ à?"

Hắn đang mắng chửi khí thế ngút trời thì bỗng nhiên cảm giác có một luồng khí lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, lạnh đến thấu tim gan.

Ngẩng đầu lên, hắn liền thấy Diêm Tiểu Tiểu đang đứng ngay trước mặt, mặt không chút cảm xúc. Soạt! Do vừa chửi hăng quá, lưỡi hắn thò ra hơi quá đà, lập tức giật mình co rụt lại như một con rùa thò đầu ra rồi vội vã chui vào vỏ.

Hắn lập tức nhấc mông dậy, tốc độ nhanh đến mức sét đánh còn chậm hơn ba nhịp, vội vàng nhường chỗ cho Diêm Tiểu Tiểu. Không chỉ vậy, hắn còn nhanh nhảu tiến lên, ra sức xoa bóp bả vai cô, giọng điệu lấy lòng đến mức không thể nịnh nọt hơn:

"Đại tỷ đầu! Ngài về rồi à! Vất vả quá, vất vả quá!"

Diêm Tiểu Tiểu trợn mắt nhìn hắn, trong lòng không khỏi lo lắng cho tương lai của âm phủ. Đến cả loại người này mà cũng có thể làm Bạch Vô Thường... xem ra nhân sự thật sự đang thiếu trầm trọng rồi!

Diêm Tiểu Tiểu nhanh chóng giải quyết xong đống công việc tồn đọng ở địa phủ, dặn dò Tiểu Bạch cách liên lạc với mình nếu có chuyện khẩn cấp, rồi lại một lần nữa quay về nhân gian.

Lúc này đã là nửa đêm, gần ba giờ sáng. Nghĩ đến cảnh ban ngày bận rộn ở nhân gian, tối lại chạy về âm phủ làm việc kiểu 007, cô không khỏi thở dài một hơi chẳng lẽ từ giờ phải sống chế độ tăng ca không lương cả hai cõi sao?

Vừa nghĩ, cô vừa bò dậy khỏi giường, lặng lẽ mở cửa. Dù đang ở trong thân thể con người, cô vẫn không thoát khỏi một thực tế tàn khốc: Đói bụng!

Giờ này đáng lẽ người thường đều đang say giấc nhưng Diêm Tiểu Tiểu lại mò ra ngoài kiếm đồ ăn. Nhân tiện, cô cũng có thể tranh thủ quan sát tình hình một chút.

Ban ngày đến đây vì quá mệt nên cô chỉ kịp lướt mắt qua nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó... không đúng lắm.

Lúc ấy không có thời gian để xem xét kỹ nhưng bây giờ chính là cơ hội tốt để kiểm tra lại mọi thứ.