Người ngoài đều nói cậu chủ nhỏ nhà họ Lục là kiểu công tử ăn chơi phá gia chi tử, tiêu tiền như nước, nhưng Đoạn Uyên thì biết cậu không phải như vậy.
Dù năm nay Lục Tư Dương mới học năm cuối đại học, nhưng từ sau khi Lục Chính Tường mất vợ rồi đắm chìm trong rượu chè, mấy năm trước còn suýt nguy kịch, Lục Tư Dương đã buộc phải chống đỡ bộ mặt cho gia đình.
Cách cậu hành xử tuy phô trương, khoa trương, người ngoài bị đánh lừa, nhưng thực chất cậu thâm sâu, thủ đoạn cũng rất tinh tế.
Lục Tư Dương tiếp tục vừa tình cảm vừa lý lẽ với Lục Chính Tường: “Bố bảo con đến đó làm gì, đến cũng chỉ là làm kiểng cho mấy người ngắm à? Vậy phải thu phí xuất hiện mới được, đồng chí Lục à.”
Dù Lục Tư Dương có nói gì để chọc giận ông, Lục Chính Tường chưa bao giờ đáp lại mấy lời ba lăng nhăng kiểu này, trực tiếp hỏi: “Đoạn Uyên đang ở bên cạnh con à?”
“Ừ hừ.” Lục Tư Dương nhìn Đoạn Uyên đang nghiêm túc quan sát tình hình giao thông, góc nghiêng nghiêm nghị dưới ánh mặt trời buổi sáng sớm khiến người ta mê mẩn.
Lục Chính Tường không nói gì, trong ống nghe truyền đến tiếng thở nặng nề của ông, một lúc lâu sau, giữa tiếng ồn ào xe cộ bên ngoài cửa kính, vang lên một tiếng cười nhạt châm chọc: “Hai đứa thân thiết quá nhỉ.”
Nụ cười nơi khóe miệng Lục Tư Dương lập tức biến mất. Cậu sớm biết Lục Chính Tường hận mình, càng hận Đoạn Uyên.
“Cạch.” Cậu tắt máy thẳng.
Cậu không thể nào chịu nổi việc Lục Chính Tường nhắc lại chuyện đó với tư cách một nạn nhân.
Dù vì chuyện năm xưa mà một Lục Chính Tường từng yêu vợ như mạng đã đoạn tuyệt với nhà họ Đoạn vốn có giao tình nhiều đời, thậm chí đoạn tuyệt với cả đứa con trai là cậu.
Bao năm qua, Lục Tư Dương như một tội nhân sống để chuộc lỗi, không phản bác, không giải thích, tất cả những lời buộc tội và “chứng cứ” mà ông ném vào mặt, cậu đều im lặng tiếp nhận.
Là cậu hại chết mẹ mình, cậu có thể nhận, cũng nên nhận. Lục Chính Tường cần một nơi để trút giận, nếu ông muốn dùng tội danh đó để hận cậu cả đời nhằm khiến lòng mình dễ chịu hơn một chút, vậy thì cậu cứ để ông hận mãi.
Nhưng cậu không nỡ để Đoạn Uyên cũng gánh những thứ bẩn thỉu, rối ren ấy.
Năm đó mẹ cứu Đoạn Uyên là để anh có thể sống vui vẻ về sau, chứ không phải để cả đời anh phải mang theo vết thương và tội lỗi từ một tai nạn mà khi đó anh còn quá nhỏ để hiểu hay chống đỡ.
Đoạn Uyên là người sống sót sau tai nạn đó, là người được mang ơn nhưng anh không có lỗi.
Nếu ngay cả Lục Tư Dương cũng không nhận thức được điều đó, không công nhận điều đó, thì Đoạn Uyên sẽ phải gồng mình sống dưới ánh mắt đau thương và căm hận ấy với một gánh nặng và tội lỗi không thuộc về mình.
Và điều cậu càng không thể chấp nhận hơn, là chuyện không thể nói rõ ràng giữa hai người bọn họ, điều này đang không ngừng nhắc nhở rằng những tình cảm sâu đậm suốt bao năm qua, chỉ là vì chút áy náy ban đầu.
Như thể có một giọng nói cười nhạo cậu si tình ngu muội, ti tiện dựa vào ân tình để kiêu ngạo, dùng đạo đức trói buộc người khác, lừa mình dối người rằng đó là tình yêu.
Đoạn Uyên dứt khoát kéo cần số, đợi đèn đỏ ở ngã tư, thấy sắc mặt Lục Tư Dương không ổn, đoán cũng đoán được là Lục Chính Tường lại nhắc đến mình.
Anh không cảm thấy oan ức, chuyện này, anh phải nhận là anh nợ nhà họ Lục. Đây cũng là điều khó nói rõ ràng nhất giữa anh và Lục Tư Dương.
Lục Tư Dương chưa bao giờ nói trách anh, nhưng... thật sự là chưa bao giờ sao? Lục phu nhân là một người đẹp đẽ, dịu dàng đến mức nào, thật sự là một chút... cũng không có sao?
Anh chưa từng hỏi, với cái tính khó chiều của tổ tông nhỏ này, sau tai nạn đó mà không ghét bỏ anh đã là điều khiến anh muốn lạy trời lạy đất rồi, còn đâu dám mơ xa thêm điều gì.
Lục Tư Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt Đoạn Uyên sâu thẳm và trầm mặc, giữa chân mày toát lên vẻ lạnh nhạt không thể nhầm lẫn, không nói một lời nhưng như thể đã nói hết.
Cậu mím môi: “Nhìn gì đấy?”
Yết hầu Đoạn Uyên chuyển động, đạp mạnh chân ga, nuốt xuống câu “xin lỗi” vừa đến miệng.
Giữa anh và Lục Tư Dương, điều không nên nói nhất chính là “xin lỗi”.
Vì vậy anh thuận miệng hỏi: “Lục tổng nói gì?”
Lục Tư Dương nhớ lại giọng điệu hối thúc của Lục Chính Tường: “Ông ấy hỏi khi nào thì em để ông ấy thở phào nhẹ nhõm.”
Đuôi mắt hơi cong lên, lộ ra nụ cười thờ ơ, như trả lời Đoạn Uyên, lại như đang tự lẩm bẩm, đầy ác ý: “Thở phào á? Nằm mơ.”
Từ sau khi Lục phu nhân qua đời, Lục Chính Tường đã hoàn toàn suy sụp, một thời gian dài chìm trong men rượu, dã tâm quyền lực cũng vơi bớt, đối với Lục Tư Dương cũng trở nên lạnh nhạt.
Lạnh nhạt, nói vậy còn nhẹ. Phải nói là đầy oán trách và hận thù mới đúng.
Lục Tư Dương biết, lão già đó đang chờ cậu đủ sức gánh vác mọi thứ, một khi cậu chính thức tiếp quản Lục Thị, ông sẽ hoàn toàn buông tay, tự do buông thả.
Cậu thì không muốn cho ông toại nguyện.
Khi lòng người không còn chút vướng bận hay du͙© vọиɠ nào, chính là lúc nguy hiểm nhất.
Đoạn Uyên đưa cậu đến tận cửa Lục Thị, trợ lý riêng của Lục Tư Dương, Tiểu Trần đã chờ sẵn từ lâu.
Tiểu Trần là người do chính Đoạn Uyên tuyển, là một cô gái mới tốt nghiệp, nhanh nhẹn, năng lực làm việc và hành động đều rất tốt.
Lục Tư Dương vẫy tay qua loa chuẩn bị vào trong, Đoạn Uyên lại nhẹ nhàng kéo cổ tay cậu giữ lại: “Dương Dương, cổ áo.”
Lục Tư Dương nhíu mày đứng trước mặt anh, nghiến răng nghiến lợi: “Em nói rồi, đừng gọi em như thế.” Nhất là trước mặt người ngoài, cái kiểu gọi đó chẳng ăn nhập gì với hình tượng thiếu gia ăn chơi của cậu cả.