Chương 8: Không thể để anh ấy biết

Đèn trần trong quán bar không quá sáng.

Trần Nhất Phàm ngậm rượu trong miệng: “Mẹ kiếp, Lục thiếu, cậu thật sự ném người ta đến cái chỗ đó à? Dù gì cũng là con út nhà họ Lý, cậu ta chẳng qua là theo dõi cậu vài lần thôi mà, cũng chưa làm gì mà? Làm thế có phải hơi ác quá không?”

Đỗ Tam nói: “Xời, còn nói gì lý lẽ? Nói đến lý lẽ thì còn là Lục thiếu của chúng ta sao? Với những người theo đuổi mà cậu ấy không có cảm tình thì luôn vô tình như gió thu quét lá, không để họ xuất hiện trước mặt đã là nhân từ lắm rồi, cậu không nhớ năm ba có anh khóa trên đó à...”

Lục Tư Dương mặt lạnh tanh: “Không thì sao? Loại người lén lút ôm lòng xấu xa đó, giữ lại làm gì? Đợi ăn Tết à?”

Trần Nhất Phàm ôm vai cậu: “Ha, cũng đúng! Cẩn thận vẫn hơn, lần trước cái tên để camera ẩn bên cửa nhà cậu, nghĩ lại đã rợn người. Cậu đúng là quá thu hút, nam nữ nhào tới như yêu quái thấy Đường Tăng vậy. Nhưng mà này, nói thật, người anh em này muốn hỏi cậu thích ai? Bao nhiêu năm qua biết bao người đổ, cũng chưa thấy cậu yêu ai thật lòng, đừng lấy mấy cô Lisa hay Tina lừa tụi này nhé.”

Đỗ Tam tám phần là đã ngà ngà say, đùa cợt: “Lần trước tiểu thư nhà họ Trần còn hỏi tôi xem cậu với Đoạn Uyên có phải một cặp không, này không phải là cậu thích...”

Chưa dứt lời, cổ áo của Đỗ Tam đã bị Lục Tư Dương nắm chặt, vị thiếu gia nhỏ nổi giận bất thình lình, nheo mắt, hung dữ gằn giọng: “Cậu nói cái gì?”

“Khụ khụ khụ...” Đỗ Tam bị siết đến nghẹt thở.

Trần Nhất Phàm cũng bị dọa sững mấy giây, vội nhào tới gỡ tay Lục Tư Dương: “Mẹ ơi, tổ tông ơi, bình tĩnh nào! Lão Đỗ đùa thôi mà, người nhà cả! Mau thả tay, mau thả tay!”

Bị chạm trúng điều không dám đối mặt, Lục Tư Dương như phát rồ, buông người ra, ánh mắt trống rỗng, bên trong chẳng có cảm xúc gì, miệng lặp đi lặp lại: “Tôi điên rồi chắc? Thích anh ta? Không đời nào, tôi không thích anh ta, Đoạn Uyên là cái thá gì? Tôi vì cái gì mà phải thích anh ta? Tôi đâu có ngu...”

Đã bị nhìn thấu rồi sao? Rõ ràng đến vậy à?

Không thể để anh ấy biết, không thể để anh ấy biết.

Đoạn Uyên chẳng qua là thương hại cậu, muốn thay mẹ cậu hoàn thành ân tình năm xưa, mấy năm nay cố gắng hết lòng giữ đúng lời hứa trong phòng cấp cứu với mẹ Lục.

Bị người mình thích thương hại là cảm giác như thế nào, không ai hiểu rõ hơn Lục Tư Dương.

Nếu để anh ấy biết mình thích anh ấy, tự mình đa tình, lại mang ân để báo, vậy mới thật sự là đáng thương, không còn chút tự tôn nào.

Trần Nhất Phàm dỗ xong Đỗ Tam, lại quay sang an ủi Lục Tư Dương: “Phải phải phải, cậu không thích anh ta, không thích! Đều là lũ khốn kia đồn bậy, tôi cũng thấy hai người chẳng hợp gì cả, tên Đoạn Uyên đó cũng không phải người tốt lành gì, nhìn là biết gian xảo.”

Đỗ Tam suýt mất mạng cũng vội hùa theo: “Đúng đúng đúng, sau này tôi mà nghe ai đồn linh tinh về hai người, tôi là người đầu tiên xử bọn chúng!”

Sau cánh cửa, chỉ cách một bức tường, Đoạn Uyên trầm lặng châm điếu thuốc, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ tự giễu.

Thực ra, trong lòng Lục Tư Dương vẫn trách anh đúng không?

Lục phu nhân vì tổ chức sinh nhật cho anh mới xảy ra tai nạn, đến giây phút nguy cấp nhất còn lấy thân che chắn cú va chạm chí mạng cho anh.

Có phải mỗi lần Lục Tư Dương thấy anh đều sẽ nhớ tới ngày đen tối nhất khi mười tuổi không?

Mấy chữ “không thích”, “là cái gì”, “không thể nào” liên tục vang vọng trong tai Đoạn Uyên, từng câu như kim châm tẩm độc đâm thẳng vào tim, rồi bị rắc thêm muối, chìm xuống biển khổ mênh mông không thấy bờ.

Lục Tư Dương như một con hồ ly nhỏ, sắc bén lại thông minh.

Tất cả sự tốt đẹp mà anh muốn dành cho cậu đều phải bọc kín trong lớp vỏ có lý do hợp lý, giấu thật kỹ, không để cậu phát hiện.

Nếu không, anh sẽ trở thành Lý Kinh tiếp theo, đến cả tư cách ở bên cạnh cũng không có.

Nhất định là Dương Dương nghĩ Lý Kinh là một kẻ biếи ŧɦái, nhưng, phải làm sao đây, anh còn điên hơn Lý Kinh gấp ngàn lần, vạn lần.

Lý Kinh chỉ là theo dõi cậu, chỉ muốn được gặp cậu mà thôi. Còn anh thì... muốn trói cậu lại, giấu ở nơi không ai nhìn thấy, để mỗi ngày cậu chỉ có thể nhìn anh, nói chuyện với anh, để anh ôm, nũng nịu trong lòng anh, bị anh làm đến bật khóc khàn cả giọng...

Đoạn Uyên đưa tay day trán, không dám nghĩ sâu thêm nữa.

Lục Tư Dương hoàn toàn không hề hay biết gì, giờ này đang nằm uể oải ở ghế phụ, lật qua lật lại, gõ gõ cửa kính xe, hỏi: “Sao anh cũng đột nhiên mua kiểu xe này? Không giống phong cách của anh chút nào.”

Đoạn Uyên là kiểu người sống kín đáo, sao lại đi mua loại siêu xe hào nhoáng như vậy.

Đoạn Uyên khởi động động cơ, mắt nhìn về phía trước, động tác xoay vô lăng dứt khoát và gọn gàng, toát lên vẻ ngầu lòi: “Ừ, em không phải thích kiểu này à? Anh mua chiếc này, em sẽ không cần lăn tăn mua A5 nữa, hai xe thay phiên nhau dùng.”

Lục Tư Dương hiếm khi vui vẻ được một chút: “Nghe cũng có lý.”

Đèn đỏ, điện thoại của Lục Tư Dương rung liên tục, Đoạn Uyên không giục cậu nghe máy. Là Lục Chính Tường gọi đến.

Giọng ông khàn khàn, nhuốm chút chán nản: “Con đang ở đâu?”

Lục Tư Dương kéo điện thoại ra xa tai, mặt tỉnh bơ nói dối không chớp mắt: “Trên giường một cô gái nào đó.”

Bên kia chẳng buồn tiếp lời giỡn nhây kiểu quen thuộc của cậu: “Chỉ cho con nửa tiếng, nếu trước 9 giờ không xuất hiện trước phòng họp của Lục Thị, con sẽ phát hiện ra tất cả thẻ của con không quẹt được nữa!”

Khóe miệng Lục Tư Dương nhếch lên, nháy mắt với Đoạn Uyên đang nghe toàn bộ cuộc gọi: “Đoạn tổng à, nửa năm sau phải dựa vào anh nuôi rồi.”

Đoạn Uyên vẫn nhìn phía trước lái xe, gật đầu một cái.