Chương 7: Anh chỉ là... không thích cậu mà thôi

Đoạn Uyên rất không ưa dáng vẻ không quan tâm đến sức khỏe của mình như vậy, cau mày: “Ai lại chọc em giận?”

Lục Tư Dương âm thầm trợn mắt trong lòng.

“Liên quan gì đến anh.”

Đoạn Uyên gật đầu, như thể đã quá quen với thái độ này của cậu, mặt không đổi sắc, chỉ dịu dàng nói: “Sau này đừng uống nhiều như thế nữa.”

Lục Tư Dương cũng chẳng nói đồng ý hay không, đặt đũa xuống, lười nhác tựa vào lưng ghế, cầm ly sữa đậu nành, đôi mắt hoa đào câu hồn nhẹ nhàng nheo lại, lặng lẽ nhìn anh.

Đoạn Uyên thấy môi cậu còn dính một vòng sữa trắng sữa, cổ họng khẽ động, cũng dừng tay lại, hỏi: “Sao thế?”

Lục Tư Dương thật sự rất muốn hỏi anh một câu, anh không thích em thì đối xử tốt với em như thế làm gì? Em trông có vẻ thảm hại lắm sao?

Tuy không còn mẹ, nhưng ít ra cậu vẫn có cái ăn cái mặc, có nhà có xe, cũng chẳng thiếu tiền tiêu. Nếu là vì trả ơn, những năm qua như vậy là đủ rồi, đúng không?

Anh như vậy, rốt cuộc là sao chứ? Chỉ càng khiến cậu thêm mê luyến, thêm tham lam mà thôi.

Càng lún sâu vào trong vực thẳm tuyệt vọng, trong bùn lầy không chút hy vọng.

Cậu thật sự đã muốn thoát ra, cũng từng cố gắng rồi. Nhưng cứ đúng lúc như vậy, lại cho cậu một chút ánh sáng, như muốn lấy mạng cậu.

Tuyệt vọng nhất chính là cậu hoàn toàn không thể kháng cự được.

Chỉ cần người đó xuất hiện trong tầm mắt của cậu, chỉ cần cậu cảm nhận được hơi thở của người đó, cậu sẽ không kiềm chế được mà muốn đến gần, muốn nhìn anh, muốn dính lấy anh, muốn ôm, muốn hôn, muốn...

Thật chẳng có chút tiền đồ nào. Lục Tư Dương cụp mắt xuống, cầm thìa múc một thìa cháo hải sản, bị nóng đến mức “khụ” một tiếng, đôi môi đỏ tươi càng thêm diễm lệ.

Đoạn Uyên đưa cho cậu một cốc nước, chau mày, vỗ nhẹ vào lưng cậu: “Sao lại hấp tấp vậy.”

Sau đó anh cầm bát cháo của cậu, thổi tan hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, khuấy nguội rồi mới đưa lại trước mặt cậu.

Lục Tư Dương ho đến không thở nổi, khó chịu đặt thìa xuống cái ‘cạch’, như buông xuôi: “No rồi.”

Đoạn Uyên nhíu mày: “Ăn thêm chút nữa đi, tối qua em nôn nhiều như vậy, để bụng rỗng không tốt cho dạ dày.”

Lục Tư Dương cảm thấy mình đúng là tâm lý vặn vẹo, lại thấy Đoạn Uyên thật sự quá đáng ghét.

Giọng điệu và thái độ của anh khiến cậu vừa thấy dễ chịu lại vừa chán ghét, thôi thúc cậu không thể kiềm chế mà muốn thử xem rốt cuộc ranh giới của người này với mình nằm ở đâu.

Dù thử bao nhiêu năm rồi vẫn chưa ra, nhưng cậu vẫn sợ mình quá trớn, đến một ngày nào đó anh thật sự chán ghét mình, đến lúc đó cậu có khóc cũng chẳng còn chỗ mà khóc.

Nhưng cậu vẫn rất muốn biết, rất, rất muốn biết một người như Tổng giám đốc Đoạn có ơn biết trả như vậy, đối với người mà anh không hề thích, liệu có thể nhẫn nhịn tới đâu? Có thể nhẫn nhịn... cả đời không?

Lục Tư Dương đẩy bát cháo ra, phất tay, lạnh lùng quay đầu chơi điện thoại: “Không ăn nữa.”

Đoạn Uyên hơi nhíu mày nhìn cậu, trầm mặc chốc lát, giọng nói trầm thấp vang lên, bình thản và điềm tĩnh như mặt hồ cổ giếng không gợn sóng, nhưng lại khiến trái tim Lục Tư Dương khẽ rung lên từng vòng từng vòng: “Chỉ nửa bát thôi được không? Anh nấu lâu lắm rồi.”

Không cần cả chủ ngữ.

Lục Tư Dương khựng lại trong lòng, nghiến răng, Đoạn Uyên chính là như vậy, một câu thôi đã khiến cậu mềm lòng, không còn đường lui, không còn chốn trốn, lặp lại vòng lặp ác tính đó.

Cậu lại không nhịn được tự hỏi: Rốt cuộc Đoạn Uyên đã làm gì sai? Anh chỉ là... không thích cậu mà thôi.

Lục Tư Dương tức đến nỗi phát điên với chính mình, cáu kỉnh cầm thìa lên, tiếp tục lười nhác ăn từng miếng.

Cháo hải sản nấu kỹ sánh mịn thơm ngậy, vừa vào miệng đã tan ra, tính khí của Lục Tư Dương đến nhanh đi cũng nhanh, uống cháo một lúc rồi lầu bầu hỏi: “Thiệp mời của nhà họ Vương ngày kia, anh có đi không?”

Đoạn Uyên cúi đầu lướt điện thoại, vừa nhận email vừa hỏi lại: “Em có đi không?”

Lục Tư Dương lẩm bẩm nhỏ: “Em hỏi anh hay anh hỏi em?”

Dáng vẻ bực bội của cậu, Đoạn Uyên nhìn mãi cũng thành quen, uống xong ngụm sữa đậu nành cuối cùng, đặt điện thoại xuống bàn, nới cổ áo sơ mi, thong thả nói thẳng: “Em đi thì anh đi.”

Lục Tư Dương bĩu môi: “Ờ.”

Sau khi ăn xong, Đoạn Uyên đến phòng khách thắt cà vạt, lòng bàn tay đặt nhẹ dưới cổ họng điều chỉnh nút thắt, cổ tay xương khớp rõ ràng chuyển động linh hoạt.

Ánh mắt của Lục Tư Dương không tự chủ mà bị thu hút, anh thấy cậu ngẩn người, rất muốn đưa tay xoa xoa cái đầu mềm mềm như lông thú của cậu, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay lại, cố nhịn, thấp giọng bật cười: “Nhìn gì vậy? Không ăn nhanh là trễ giờ đấy.”

Lục Tư Dương chột dạ, vội chôn mặt vào bát.

Xuống lầu, Lục Tư Dương tựa vào chiếc xe thể thao mui trần hai cầu mới nhất của Dior Hit5, tặc lưỡi: “Sao anh lại đổi xe này?”

Đoạn Uyên móc chìa khóa từ túi quần ra, nhấn một cái: “Thích không?”

Lục Tư Dương nhướng đôi mày thanh tú: “Em nói thích thì anh tặng em à?”

Đoạn Uyên mở cửa xe: “Không tặng, nhưng có thể cho mượn.”

Nghĩ một chút lại bổ sung: “Bất cứ lúc nào.”

Lục Tư Dương cong môi cười mỉa: “Chậc, Đoạn tổng đối với tình nhân nhỏ thì vung tiền như nước, sao đối với em lại keo kiệt thế?”

Đoạn Uyên cười khẽ, không đáp.

Thực ra anh một ngàn một vạn lần muốn hái sao hái trăng cho cậu, chỉ cần thấy đôi mắt câu hồn kia của Lục Tư Dương nhìn anh như vậy, anh sẽ muốn đem mọi bảo vật trên đời dâng lên tay cậu.

Nhưng anh đâu dám, sao dám để Lục Tư Dương biết được lòng mình.

Tối hôm đó, anh chỉ đến trễ một bước, lại tận tai nghe được bản án tử dành cho mình.