Chương 5: Sẽ không ngủ cùng một giường với cậu

Đoạn Uyên khựng lại một thoáng, rồi lập tức tự nhiên đặt tay lên huyệt thái dương của cậu, nhẹ nhàng xoa, vừa xoa vừa nói với trợ lý Từ: “Đi thôi, chạy chậm chút.”

Lục Tư Dương ngủ luôn trên xe, lúc tỉnh lại thấy mình được đắp áo vest, có mùi trầm hương nhạt nhòa, ấm áp, quen thuộc và an tâm.

Khi Đoạn Uyên định bế cậu lên lầu, Lục Tư Dương thấy ngoài cửa sổ xe là khu Nghi Lan thì lại bắt đầu giãy giụa, giọng vẫn khàn nhưng kiên quyết: “Muốn về nhà.”

Nghi Lan là khu căn hộ cao cấp kiểu duplex ở khu đất vàng của thành phố An.

Thành phố An là thành phố tài chính quốc tế mới nổi, đất đai quý giá từng centimet, thậm chí giá nhà ở Nghi Lan còn vượt cả khu biệt thự ở vòng trong. Sau khi rời khỏi nhà họ Đoạn, Đoạn Uyên vẫn luôn sống ở đây.

Người nắm quyền nhà họ Đoạn nhận quá nhiều email, ngay cả lúc ngồi trong xe cũng phải liên tục trả lời.

Anh thu gọn máy tính bảng, giọng không mang mệnh lệnh nhưng vẫn toát ra sự nghiêm nghị và chính trực: “Tạm thời ở lại chỗ anh một đêm. Em uống nhiều quá, đêm dễ sốt.”

Lục Tư Dương từng vô số lần chơi tới điên đảo rồi bị Đoạn Uyên bắt về ngủ ở đây.

Nhưng hôm nay lại bướng bỉnh, nhất quyết không chịu, từng từ từng chữ, lạnh giọng lặp lại: “Em về nhà của em.”

Đoạn Uyên dừng động tác định bế cậu ra khỏi xe lại, cúi đầu, lặng lẽ nhìn cậu một hồi. Đường nét xương hàm sắc bén tuấn tú, anh im lặng nhìn đôi mắt đào hoa ướŧ áŧ đen láy của Lục Tư Dương, muốn xác nhận xem cậu nói thật hay chỉ là đang giận dỗi.

Trong màn đêm, chỉ thấy đôi mắt kia còn sáng hơn viên đá obsidian đeo trên tai phải của anh.

Đầu óc của Lục Tư Dương choáng váng, mệt đến không còn hơi sức nói chuyện, nhưng biểu cảm lại căng thẳng, nheo mắt, không vui: “Không hiểu em nói gì à?”

Thực ra trong lòng cậu cũng có chút chột dạ, đơn hàng giao đồ ăn vừa nãy, chưa kịp đổi địa chỉ.

Lục Tư Dương mặt lạnh chống người định ngồi dậy, vừa lắc một cái, Đoạn Uyên lập tức đỡ lấy thân hình xiêu vẹo của cậu, thỏa hiệp, lạnh giọng bảo trợ lý Từ: “Quay đầu xe.”

Môi mím chặt lại.

Lục Tư Dương sống ở “Thịnh Thế”, chiếc SUV lại tiếp tục chạy trong đêm thêm nửa tiếng mới tới nơi.

Cậu lại ngủ gục trên xe, Đoạn Uyên lấy áo khoác phủ cho cậu rồi bế ngang người lên. Lần này Lục Tư Dương không còn động đậy nữa, còn vô thức cọ cái đầu đầy tóc mềm mại vào ngực anh, má áp vào l*иg ngực Đoạn Uyên.

Nóng bỏng, cả nhịp tim lẫn hơi thở.

Cánh tay ôm eo cậu của Đoạn Uyên siết chặt hơn một chút.

Lục Tư Dương rất nhẹ, cho dù anh đã cải thiện chế độ ăn cho cậu thế nào, thì cậu vẫn luôn mang nét gầy gò thanh mảnh của tuổi thiếu niên, lại cộng thêm bản tính kiêu ngạo tùy hứng, càng giống một thiếu gia nhỏ được nuông chiều trong nhung lụa.

Nhưng khi cậu nhắm mắt không nói gì, yên lặng cuộn vào lòng anh, lại ngoan đến mức khiến người ta không nỡ buông.

Hàng mi dài phủ xuống bóng mờ nhạt trên má, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt như có linh khí phát sáng trong ánh đèn, thi thoảng lại rúc vào lòng người, khiến anh chỉ muốn hái cả mặt trăng trên trời cho cậu.

Đoạn Uyên có mật mã nhà của Lục Tư Dương, thiếu gia nhỏ này hay đi chơi tới nửa đêm, đều do anh tới đón về, để tiện nên anh đã lưu cả dấu vân tay vào.

Vừa đặt người xuống giường, chuông cửa liền vang lên, là nhân viên giao đồ của Xuân Hòa Đình mang đồ ăn tới.

Năm hộp đồ Tây tinh xảo, bò nướng phô mai, sò điệp áp chảo với gan ngỗng, súp đậu xanh thơm béo và cuộn cá biển, đều đã cắt và sắp xếp gọn gàng, không cay.

Là khẩu vị của Đoạn Uyên.

Đoạn Uyên ngẩn người vài giây, nhìn đống thức ăn thịnh soạn ấy chẳng rõ đang nghĩ gì, rồi đặt chúng lên bàn, không lập tức ăn.

Anh quay lại phòng xem Lục Tư Dương, cởi từng món đồ trên người cậu, không chừa lại cái gì, lấy khăn lông ấm chậm rãi lau sạch.

Trên chiếc giường trắng như tuyết, mái tóc xoăn mềm của cậu thiếu niên ẩm mồ hôi, chiếc cổ dài, xương bướm khẽ run, sống lưng lõm xuống, hõm eo gợi cảm, đầu ngón chân hồng nhạt ẩn hiện trong làn da trắng muốt, khiến Đoạn Uyên cảm giác trong người như không phải là máu, mà là nước sôi sắp trào.

Anh đè nén cơn xao động trong lòng lẫn cơ thể, khẽ nhéo dái tai mềm mại của Lục Tư Dương, cẩn thận lau từng phần trên thân cậu, từ eo bụng mảnh mai, bên trong đùi mịn màng, đầu gối nhô lên nhẹ nhẹ, đến cổ chân trắng ngần.

Cực kỳ đẹp.

Muốn hôn lên đó.

Đoạn Uyên cụp mắt xuống.

Lòng bàn tay nóng bỏng rực cháy từng tấc từng tấc phủ lên làn da trắng như tuyết, như đang nâng niu một báu vật quý giá nhất đời, lại như đang tận hưởng một thứ kɧoáı ©ảʍ giấu kín đầy tội lỗi.

Lục Tư Dương bị cởi hết quần áo, sau khi lau rửa thì hơi lạnh, tỉnh táo được phần nào, chỉ biết một mực rúc vào chỗ có hơi ấm.

Đôi mắt sâu thẳm như mực của Đoạn Uyên tối sầm lại, như ẩn giấu một biển đêm có bề mặt yên bình nhưng sóng ngầm mãnh liệt.

Sức mạnh và sự va đập của thuỷ triều, vậy mà lại vọng tưởng dùng sức người để kìm hãm và xoa dịu.

Một lúc sau, cuối cùng anh vẫn kéo tấm chăn mềm lại, nhẹ nhàng đắp lên người cậu.

Lục Tư Dương không chịu yên, hết đưa tay lại duỗi chân định cuốn lấy người khác.

Đoạn Uyên hết lần này đến lần khác kiên nhẫn dỗ dành người cứ rêи ɾỉ ưm a kia, rồi lại ngồi bên giường không biết đang nghĩ gì, lặng lẽ ngồi một lúc rồi mới rón rén sang phòng bên cạnh.

Đoạn Uyên đi rất khẽ, nhưng Lục Tư Dương lại biết anh đã rời đi.

Như thể trong tiềm thức cậu đã biết, Đoạn Uyên sẽ nhẫn nại chăm sóc cậu chu toàn tỉ mỉ, nhưng sẽ không ngủ cùng một giường với cậu.

Trong cơn mơ mơ màng màng, dường như Lục Tư Dương quay về mùa hè năm cuối đại học, giữa đôi mày xinh đẹp hơi nhíu lại.