Lục Tư Dương lại uống cạn ly rượu màu vàng kim mà chẳng biết tên, chặn lời cô: “Cô đắt vì nói nhiều à?”
A Yên: “...”
Thấy cậu không còn hứng nói chuyện nữa, A Yên cũng lặng lẽ rót rượu, đưa cho cậu một ly, cụng nhẹ ly của mình.
Hai người cứ thế ngồi uống rượu trong im lặng.
Người ngoài tưởng hai người trúng tiếng sét ái tình, cũng không ai dám tới phá đám. Nhưng A Yên không biết, tửu lượng của Lục Tư Dương cực kém.
Khi người kia xuất hiện, cậu chủ Lục đã say đến mức gục đầu lên đùi cô.
Khi Đoạn Uyên đến nơi, đập vào mắt anh là một cảnh tượng vừa gợi cảm vừa nổi bật.
Cậu thiếu niên đẹp như tượng khắc, sơ mi mở một nửa để lộ xương quai xanh trắng mịn, đầu lông mềm mại tựa trên đùi trắng nõn của một người phụ nữ.
Mà người phụ nữ kia, lớn thêm vài tuổi là có thể làm mẹ cậu rồi.
Đoạn Uyên không thèm để ý đến những ánh mắt nhìn chằm chằm xung quanh, đi thẳng đến kéo người dậy, vỗ nhẹ lên gương mặt ửng hồng mịn màng kia.
Giọng nói lạnh nhạt: “Lục Tư Dương, còn tỉnh nổi không?”
A Yên vừa định mở miệng, Đoạn Uyên ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua, cô lập tức im bặt, sau lưng ớn lạnh.
Đôi mắt đen như mực kia không biểu lộ cảm xúc, nhưng lại giống như một hồ nước sâu không đáy.
Trần Nhất Phàm còn đang la hét ầm ĩ bên bể bơi bên kia, Đỗ Tam vội vàng chạy lại kéo người: “Còn uống nữa à? Người đến rồi kìa!”
Trần Nhất Phàm vừa nghe liền hiểu ra chuyện gì, lập tức tỉnh rượu được sáu, bảy phần.
Đây đâu phải là lần đầu tiên Đoạn Uyên cướp người từ tay bọn họ, chơi tới mấy giờ, quậy cỡ nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được để Lục Tư Dương ngủ lại bên ngoài.
Anh sẽ tự mình tới đón Lục Tư Dương, lúc bọn họ đang quẩy hăng say đến tận nửa đêm, lúc đang nhảy nhót sung nhất trên sàn, lần quá đáng nhất là khi bọn họ ra khơi mở tiệc thâu đêm trên du thuyền.
Còn về việc Đoạn Uyên đưa người về đâu, bọn họ chưa bao giờ biết.
Và cũng chẳng ai dám hỏi, vì lần đầu tiên bọn họ khoe khoang khắp nơi vì thuê được chiếc du thuyền sang trọng bậc nhất thành phố An, thì vị thiếu gia đồng lứa tuổi kia đã mua hẳn một chiếc du thuyền tư nhân nhập khẩu đời mới.
Đoạn Uyên ôm lấy Lục Tư Dương lúc này đã tỉnh táo hơn chút, vẻ mặt thản nhiên hỏi Trần Nhất Phàm: “Cuối cùng thì các cậu chuốc em ấy uống bao nhiêu?”
“À? Cũng... cũng không nhiều lắm đâu.” Trần Nhất Phàm nhìn gương mặt tuấn tú trước mắt, đôi mày đen đẹp kia khẽ nhíu lại, lập tức lắp bắp. Đối phương mặc một bộ âu phục đắt tiền chỉnh tề, khí chất đĩnh đạc, trông như vừa rời khỏi một buổi tiệc trang trọng nào đó.
Thực ra cậu ta và Đoạn Uyên không thân, cùng một giới nhưng từ nhỏ đến lớn chẳng chơi chung, chỉ vì giữa hai người có Lục Tư Dương nên mới nói được dăm câu.
Mặc dù Đoạn Uyên luôn tỏ ra khiêm tốn, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy đối phương không đơn giản như vẻ ngoài.
Đoạn Uyên trông có vẻ không định truy cứu, muốn ôm người vào lòng rồi bế lên, Lục Tư Dương nửa say nửa tỉnh, dựa vào bản năng nhận biết mùi trầm hương lạnh nhạt quen thuộc ấy, liền vô thức vòng tay ôm lấy cổ Đoạn Uyên.
Người say nói năng mơ hồ, biểu cảm lại rất ngoan: “Đừng... đừng lắc, chóng mặt quá... Ai đấy?”
Đoạn Uyên thấy cậu rất đáng yêu, cúi đầu khẽ nói: “Là Đoạn Uyên.”
Vốn chẳng có gì, nhưng vừa nghe đến cái tên này, người trong lòng lập tức không chịu nữa, vừa đá chân vừa vùng vẫy: “Cút...”
Đoạn Uyên: “...”
Đỗ Tam và Trần Nhất Phàm đứng bên cạnh toát hết mồ hôi, sợ Đoạn tổng nổi cáu mà quẳng Lục Tư Dương xuống đất, vội vàng bước tới giúp đỡ đỡ người, chẳng rõ là say thật hay mượn rượu làm càn.
Lục Tư Dương mệt rồi, nhắm mắt mặc người sắp đặt, tay khoác lên vai Đoạn Uyên, cằm gối lên hõm cổ anh, thở ra hơi nóng.
Đoạn Uyên cảm thấy từ cổ lan dọc sống lưng tê rần, như có dòng điện nhẹ thoáng qua.
Anh dùng đôi tay rắn chắc bế bổng đôi chân thon dài của Lục Tư Dương lên, chẳng nói chẳng rằng, dưới ánh mắt mọi người cứ thế đi thẳng ra ngoài.
Lục Tư Dương vẫn không chịu yên, Đoạn Uyên kéo cậu lên cao chút, tiện tay đánh “bốp” một cái vào cái mông mềm mại: “Ngoan nào, động nữa là rớt xuống đó.”
Người trên lưng như sắp tỉnh, nghe vậy lại càng quậy dữ, suýt nữa ngã mấy lần.
Đoạn Uyên thở dài, cổ họng lăn nhẹ, giọng trầm khàn khẽ vang lên từ l*иg ngực: “Dương Dương, anh vừa xuống máy bay, còn chưa ăn gì.”
Chỉ một câu vậy thôi.
Quả nhiên, người trên lưng khựng lại trong chốc lát, rồi như bị lên dây cót, im lặng áp chặt vào tấm lưng rộng.
Hơi thở nhịp nhàng theo từng nhịp tim anh, không cần quay đầu cũng có thể hình dung nét mặt ngoan ngoãn kia thế nào.
Trong ánh đèn rực rỡ, khóe môi Đoạn Uyên khẽ cong lên, bước chân vẫn vững vàng, càng thêm trầm ổn.
Trợ lý Từ đã sớm lái xe chờ sẵn ở cửa, trước khi tới sân bay đón Đoạn tổng đã tra được tối nay cậu thiếu gia ở câu lạc bộ nào.
Những việc này từ lâu đã trở thành thường lệ.
Khi Đoạn Uyên đặt Lục Tư Dương vào ghế sau, thấy người này lúc nãy đến cánh tay cũng không nhấc nổi mà lại đã tỉnh, thậm chí còn đang bấm điện thoại.
“Đừng chơi nữa, còn chóng mặt không?” Đoạn Uyên vươn tay định lấy điện thoại trong tay cậu.
Lục Tư Dương bất chợt xoay người tránh sang bên kia, không nói gì, cố chấp nhấn nốt phím cuối cùng.
Đoạn Uyên hết cách, chỉ có thể kéo người lại gần: “Nằm một chút nhé? Còn nửa tiếng nữa mới về đến nhà.”
Lúc này Lục Tư Dương mới cất điện thoại vào túi, vẫn không nói một lời, chỉ thẳng thừng ngả người xuống, gối đầu lên cái đùi dài săn chắc của Đoạn Uyên.
Qua lớp quần tây cứng cáp vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp rắn rỏi và hơi nóng tỏa ra từ anh, dễ chịu quá, cậu liền cọ đầu vào đùi anh thêm chút nữa.