“Khoan đã.” Lục Tư Dương không để ý đến Đỗ Tam, sải bước chân dài, chậm rãi bước đến trước mặt Trần Phi vẫn đang bị người giữ lấy. Trần Phi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ kia, đôi mắt đυ.c ngầu sắp sụp xuống lại ánh lên một tia sáng rõ rệt.
Khóe miệng giật giật còn vô thức nhếch lên một nụ cười da^ʍ tà đầy ghê tởm.
Đúng là sắc dục lấn át lý trí.
Sắc mặt Lục Tư Dương lập tức lạnh xuống: “Nhìn thêm một cái nữa thử xem.”
Nói rồi cậu lại thong thả đi vài vòng quanh bể bơi, Trần Nhất Phàm và Đỗ Tam đứng bên nhìn nhau, đột nhiên cảm giác cái đầu nghiêng nghiêng của đại ma vương như mọc ra hai cái sừng ác quỷ.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Lục Tư Dương cười nham hiểm, kiêu ngạo nâng cằm ra hiệu cho vệ sĩ áo đen đang giữ Trần Phi: “Đi, đá tên này xuống hồ cho tôi.”
Đỗ Tam vỗ trán một cái — Toi! Biết ngay mà!
Vệ sĩ áo đen có thân hình cao to, “bốp” một cú, đá thẳng người xuống hồ, làm nước bắn lên tung tóe.
Trần Phi mê man, tứ chi rã rời, chỉ còn biết để mặc nước hồ tràn vào tai, mũi, đường thở cứ như bị nhét đầy bông, càng giãy đầu càng nặng.
Mọi người vây quanh hồ xem hắn vùng vẫy thảm hại, vừa mới mò được đến thành hồ để thở thì Lục Tư Dương lại khó chịu, cười tươi vẫy tay gọi một vệ sĩ: “Ê, lại đây.”
“Đè đầu hắn xuống nước cho tôi.” Lục Tư Dương chậm rãi gập gối ngồi xổm bên bờ hồ, chống cằm quan sát.
Vẻ mặt ngây thơ vô tội như một đứa bé đang quan sát nòng nọc trong ao, đến cả răng nanh lộ ra cũng lấp lánh ánh tà ác.
Cậu nhìn vô cùng thích thú, mỗi lần Trần Phi sắp ngoi đầu lên thở, cậu lại ra hiệu cho người đè hắn xuống, vừa xem vừa ra lệnh: “Ê, chờ chút, chờ đúng lúc hắn vừa ngoi lên rồi mới đè.”
Không gì tuyệt vọng hơn là tia hy vọng vừa lóe lên đã bị đẩy trở lại vực sâu vô tận.
Lặp lại đến hơn chục lần, Trần Nhất Phàm chịu không nổi, liều lĩnh tiến lên kéo người lại, dù biết có thể bị cái miệng độc của Lục Tư Dương chửi cho tan xác: “Đủ rồi đủ rồi, dừng lại chút đi, đừng chơi quá đà kẻo lại rước người đó tới thật bây giờ.”
Lục Tư Dương dường như hiểu cậu ta nói tới ai, bất ngờ không phản kháng, như thể chơi chán rồi, không còn hứng thú nữa, bĩu môi một cái rồi lười biếng theo cậu ta quay lại đình nghỉ.
Một cậu phục vụ trẻ mặt mũi sáng sủa, cao to như bê nghé, ngẩng đầu liếc cậu một cái, Lục Tư Dương cũng liếc lại, lườm một cái rõ sắc, không thể ngang ngược hơn.
Cậu phục vụ: “...”
Trần Nhất Phàm thấy Lục Tư Dương hiếm khi biết điều như vậy, khoác vai cậu vừa đi vừa dỗ: “Chơi với mấy tên rác rưởi thế có gì vui? Anh đây hẹn cho cậu một chị gái, người ta được săn đón lắm, không đặt trước là không có cửa đâu. Biết cậu không ưa mấy đứa dao kéo lung tung, chị này đúng gu cậu luôn, tôi thấy hợp lắm.”
Lục Tư Dương lại lườm một cái, chán nản chẳng có hứng thú gì.
Thật ra đúng là cậu không ưa mấy gương mặt dao kéo, bơm đầy filler như mấy hotgirl mạng. Nếu cậu thật sự muốn ngắm nhan sắc thì mỗi ngày soi gương là đủ.
Nhưng Trần Nhất Phàm đã đoán sai điểm mấu chốt, vấn đề không phải là mặt mũi có dao kéo hay không, mà là... cậu chẳng hứng thú với phụ nữ.
Có lẽ với đàn ông cũng không.
Trần Nhất Phàm hớn hở kéo người đến trước mặt cô gái kia, giơ tay làm dấu “không quấy rầy chuyện tốt” rồi chuồn sang chỗ khác.
Cô gái mặc bộ đồ lụa màu đỏ rượu, đúng là không cùng loại với mấy cô nàng da trắng mắt to hay đi tiếp khách bên ngoài.
Trông cô ấy lớn tuổi hơn mấy cậu thiếu gia này một chút, ngũ quan sắc sảo mang phong thái chín chắn, tự mình ngồi xuống cạnh cậu, châm một điếu thuốc.
Thấy Lục Tư Dương không nói gì, cô cười khẽ, giọng hơi khàn: “Trông cái mặt của cậu chủ Lục như sắp đổ mưa ấy nhỉ.”
Lục Tư Dương cau mày cảm thấy câu này rất vô lý: “Gì cơ?”
Cô lại tự rót một ly rượu: “Ý là trông tâm trạng của cậu không tốt, nói vòng một chút để gây chú ý thôi.”
Lục Tư Dương cũng rảnh chẳng có gì làm, tùy tiện đáp lời: “Thế cô nói xem tại sao tâm trạng của tôi không tốt.”
Người phụ nữ nhấp rượu, lắc đầu, nói thật: “Làm sao tôi biết được, dù sao chắc không phải vì cái đám tạp nham trong buổi tiệc này.”
Lục Tư Dương liếc nhìn cô: “Cô tên gì?”
“Cứ gọi tôi là A Yên đi.” Trên mặt người phụ nữ lại mang theo nét cười hiền hòa, có chút châm chọc như đang xem trò cười của cậu em nhỏ.
“...” Lục Tư Dương bị cô nhìn thấy hơi mất tự nhiên, nhưng cũng lười gây sự với một người phụ nữ.
Hai người cứ thế ngồi im lặng một lúc, A Yên thu lại nụ cười, nhả ra một vòng khói rồi lại trở về dáng vẻ quyến rũ: “Cậu chủ Lục, bạn cậu bỏ bao nhiêu tiền mời tôi tới đây, chúng ta chỉ ngồi nói chuyện suông thế này à?”
Lục Tư Dương không chịu thua, liếc xéo rồi ghé sát lại, cười có chút lưu manh: “Thế cô muốn làm gì với tôi?”
A Yên sững người. Cô lăn lộn chốn phong nguyệt không ít năm, thấy đủ mọi vẻ đẹp, nhưng cậu chủ Lục này vừa mới cười một cái...
Người phụ nữ nghiêng đầu, hỏi thật lòng: “Tôi thấy Lục thiếu không hợp chơi mấy trò trong bữa tiệc lắm đúng không?”
Nhìn kiểu gì cũng thấy không được thoải mái.
Lục Tư Dương sa sầm mặt: “Không, tôi thích lắm.”
Đùa gì chứ, ông hoàng hộp đêm mà không cần thể diện à?
“Ồ~.” A Yên ghé sát hơn, hiểu ra rồi trêu chọc: “Thế là người châm lửa cho cậu chưa có mặt nhỉ.”
Cô lăn lộn trong hộp đêm bao năm, mấy ai đang hưng phấn chẳng như công trống đực xòe đuôi muốn khoe sắc với cả thiên hạ.
Mấy tín hiệu ấy cứ như phấn hoa, lan tỏa từ người nọ ra, ai nấy đều dễ dàng ngửi được.
Còn vị trước mặt đây, không có, một chút cũng không.