Nơi này vốn dĩ đã rất náo nhiệt.
Hồ nước lộ thiên màu xanh lam phản chiếu ánh sáng lấp lánh như ngói lưu ly, trên mặt nước thả những tấm ván gỗ nhỏ, bày biện bánh ngọt cắt vừa miệng và các loại trái cây quý hiếm tinh xảo.
Mọi người thấy Lục Tư Dương tới lại càng hứng khởi hơn, cậu ra tay hào phóng, chịu chơi, nhiều chiêu trò.
“Ê, Lục thiếu, quy định người đến trễ phải chịu phạt là do chính cậu đặt ra mà.”
Lục Tư Dương hờ hững nhấc mí mắt lên, khẽ cười mũi: “Muốn phạt tôi cái gì?”
“Phạt uống thì chán, phạt cậu kể thử xem chuyện nhà họ Đoạn rốt cuộc là thế nào đi, ông cụ Đoạn sớm bị tước quyền rồi, sao? Lần này là ý của người kia thật à?”
Lục Tư Dương vẫn thong thả xoay chìa khóa xe, chẳng rõ có đang nghe hay không.
Người bên cạnh nhìn vào còn tưởng trò trẻ con này thú vị lắm.
Cậu tùy ý cầm ly margarita vừa nãy bị cậu chê ỏng chê eo, nhấp một ngụm nhỏ, vị cay nồng đậm đà xen chút đắng nhẹ, muốn cảm lại lần nữa thì đã tan biến mất rồi.
Lục Tư Dương lắc nhẹ ly rượu, mặt lạnh nhạt: “Không biết, mấy người tưởng tôi rảnh lắm à.”
“Ồ hô, cậu tưởng chúng tôi là mấy cái hũ nút dễ bị qua mặt chắc? Hỏi thật, trong một tuần, hai người không gặp nhau được hai ngày à? Cuối tuần nghỉ làm còn không đều đặn như vậy nữa.”
“Không phải chứ.” Lại có người đùa cợt: “Chẳng lẽ Lục thiếu nhà ta ngày nào cũng lên hot search thì được, Đoạn tổng giành trang nhất một lần lại không được?”
Công bằng mà nói, chính Lục Tư Dương mới là nhân vật yêu thích của mấy tờ báo lá cải ven đường, hôm nay thì cậu thiếu nhà nhà họ Lục ôm minh tinh đang nổi tổ chức tiệc trên du thuyền, ngày mai thì đổi ba chiếc siêu xe trong một ngày, ra vào đủ loại hội sở cao cấp.
Mặt Lục Tư Dương không biểu cảm nhìn chằm chằm người vừa nói một lúc, đôi mắt như thủy tinh đen sâu thẳm phản chiếu ánh sáng khó đoán.
Chiếc khuyên tai đá obsidian ở dái tai trắng muốt phản chiếu ánh đèn thủy tinh lấp lánh, nổi bật trên làn da trắng như sứ, khiến người kia dựng hết cả tóc gáy, rùng mình một cái, cậu mới lười nhác nhếch môi cười, ý cười không hề chạm mắt, giọng nhàn nhạt: “Đúng thế, tôi thấy anh ta chiếm mất trang của tôi rồi.”
Mọi người lại cười: “Cậu đúng kiểu quan thì được đốt lửa, dân thì không được thắp đèn...”
Lục Tư Dương lại nhấp thêm một ngụm margarita, độ cong môi hơi trùng xuống.
Vẫn là cái tên Trần Nhất Phàm nhiều chuyện ấy nhận ra có gì đó không ổn, vội kéo cả nhóm đổi chủ đề.
Đùa kiểu gì vậy chứ!
Chỉ cần có một tia lửa là phải dập ngay lập tức, nếu không, để vị Diêm Vương nhỏ này thật sự bùng nổ thì có khi thiêu rụi cả nơi này luôn cũng nên.
Lục Tư Dương là loại người khi nổi điên thì rất giỏi làm liên lụy đến người vô tội.
Đang nói chuyện, bỗng ở góc hồ bơi vang lên tiếng “xoảng” rất lớn, vang dội, gấp gáp và chói tai, là tiếng ly thủy tinh rơi vỡ tan tành.
Sau đó là một tiếng gằn giận đè nén: “Buông ra!”
Trần Nhất Phàm lập tức gọi người đến hỏi thăm, thì ra là Trần Phi, con trai độc nhất của một ông chủ có tiếng ở thành phố An.
Chẳng biết tên này nghe đâu được tin đám thiếu gia này tụ tập, vòng vo tìm quan hệ mãi mới len vào được.
Giới hào môn lâu đời xưa nay vốn coi thường đám phú hào mới nổi, huống chi Trần Phi còn chưa đủ trình để gọi là “mới nổi”. Người ta không buồn nể mặt, tên này thì dốc hết tâm tư muốn kết nối quan hệ lại đổ sông đổ biển, uống liền mấy ly rượu mạnh, nhìn trúng một nhân viên phục vụ món Tây rồi giở trò sàm sỡ, còn dám bỏ thuốc.
Cậu phục vụ đang tức giận ấy trông chỉ như học sinh cấp ba đi làm thêm, đường nét góc cạnh kiên cường, tóc ngắn dựng lên gọn gàng mạnh mẽ, dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt to như muốn bốc lửa, cả cơ bắp trên cánh tay cũng toát ra khí thế non nớt nhưng không sợ trời không sợ đất.
Dù tối nay có vài người trong số đó là bạn quen từ nhỏ, nhưng Lục Tư Dương luôn lười nhớ mặt, phần lớn người trong đây chỉ biết cậu, còn cậu thì chẳng thân thiết với ai cả.
Chuyện kiểu này thấy nhiều cũng chẳng có gì lạ, tuy mấy người kia tự cho mình có phong độ, cho rằng cưỡng ép người khác là thủ đoạn hạ lưu, mất giá, là chiêu trò của mấy kẻ phất lên từ tầng đáy xã hội không thể bước lên chính sảnh, nhưng cũng chưa tới mức phải ra tay ngăn cản.
Ai cũng vui vẻ hóng chuyện, Lục Tư Dương thì chẳng thèm báo trước, “bốp” một cái đã đá lật chiếc bàn trà pha lê bạc sáng bóng, động tĩnh lớn đến mức mấy chai rượu Tây sặc sỡ trên bàn đổ mất quá nửa, làm ướt gần nửa tấm thảm, mấy chai rượu lăn lóc ngổn ngang, nhìn vô cùng hỗn độn.
Lục Tư Dương vẫn thấy chưa đủ, khẽ cong môi lười nhác, buông lỏng tay, chiếc ly rượu vẽ nên một đường cong trong không trung rồi “choang” một tiếng rơi mạnh xuống đất, vỡ tan tành. Cậu cong môi mắng kẻ tổ chức tiệc tối nay: “Tần Thăng, mẹ nó, sao cậu thả cả đám rắn rết sâu bọ này vào? Cậu không ngại tanh hôi nhưng tôi thì sợ bẩn mắt.”
Gặp bất bình ra tay tương trợ?
Không có đâu.
Lục Tư Dương đơn thuần chỉ là bỗng nhiên bực bội, cần tìm chỗ trút giận.
Tối nay từ lúc bước vào cửa đã không nuốt trôi cục tức, nín nhịn cả buổi tối, cuối cùng cũng kiếm được cái cớ để bùng phát, nếu không xả cho ra trò thì chính mình còn thấy ấm ức.
Mọi người hóng chuyện đều không hiểu sao Lục Tư Dương lại đột nhiên nổi khùng, nhưng với sự vô lý, bất cần và thích làm gì thì làm của cậu thì đã quá quen thuộc.
Đỗ Tam sợ cái tính chó hoang không nói lý của cậu, bèn cười hì hì lại gần: “Tổ tông ơi tổ tông, tôi sai rồi được chưa, còn muốn đập gì nữa? Đập! Tối nay cứ đập cho đã!”
Rồi nhanh chóng ra hiệu cho mấy tên vệ sĩ áo đen kéo Trần Phi đang say khướt ra ngoài.