Chương 15: Chỉ muốn đưa tay ra ôm lấy

Lục Tư Dương cầm tay cầm chơi game, đờ người ra không nhúc nhích, nghiêng đầu nhìn anh một lúc, không biết đang nghĩ gì, cũng không nói, chỉ mím đôi môi có hơi khô, rồi quay đầu lại tiếp tục chơi.

Không gian không lớn, hai người nhìn nhau từ xa, không ai nói gì.

Đoạn Uyên bảo trợ lý Từ hâm nóng sữa đem vào, bệnh dạ dày của Lục Tư Dương không nặng cũng không nhẹ, anh không cho cậu uống cà phê hay trà.

Anh đặt sữa bên cạnh cậu, đợi cậu chơi xong ván này mới đưa cho: “Không cần mắt nữa à?”

Lục Tư Dương không thích bị dạy dỗ, “chậc” một tiếng, cậu vốn đã khát khô cả họng, lại tiếc không muốn buông tay cầm, thế là trực tiếp uống một ngụm từ tay Đoạn Uyên, y như một con thú nhỏ đang uống nước.

Đoạn Uyên chăm chú nhìn mái tóc đen rối bù của cậu, không để lộ biểu cảm, hạ ly xuống thấp một chút, khiến Lục Tư Dương phải cúi sát hơn, lưng cong thêm.

Đường nét eo cậu nổi bật, cổ trắng mảnh đến mức khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra ôm lấy. Khi cậu ngẩng đầu lên, đôi môi còn vương một vòng sữa trắng lấp lánh, cậu nói líu ríu: “Dạo này anh vất vả quá ha.”

Nghĩ đến chuyện xảy ra chiều nay, cậu không khỏi đoán liệu có phải Đoạn Kỳ lại giở trò gì đó nữa không.

Đoạn Uyên xưa nay không nói với cậu nửa câu về chuyện nhà họ Đoạn, nhưng trong lòng cậu luôn có cảm giác, tất cả mọi người đều đang ép Đoạn Uyên.

Ông già nhà họ Đoạn ngày càng không kiểm soát được anh, trong tối ngoài sáng hỗ trợ Đoạn Kỳ chơi trò cân bằng quyền lực.

Mẹ Đoạn Uyên là người tình lên làm chính thất, điểm tựa duy nhất tất nhiên chính là đứa con trai duy nhất này, để cạnh tranh quyền lực với con cả và con gái lớn của chính thất, những năm qua bà không ngừng giúp Đoạn Uyên tìm một chỗ dựa mạnh để thêm trọng lượng.

Chưa kể đám chú bác họ nhà họ Đoạn, ai cũng như lang sói hổ báo.

“Không sao.” Đoạn Uyên bình thản thu lại ly, tự nhiên cầm khăn giấy lau miệng cho cậu: “Hôm nay đối tác gửi mấy dữ liệu mới có chút rắc rối, bình thường không bận vậy đâu.”

Không muốn cậu lo lắng quá, anh liền chuyển chủ đề: “Game vui không? Tay cầm mới cảm giác thế nào?”

Lục Tư Dương gật đầu, có lẽ vì ánh đèn phòng quá ấm áp dịu dàng, cậu hiếm hoi nở nụ cười dịu dàng không thường thấy: “Cũng được, cửa ải khó hơn chút, quy tắc dùng đạo cụ cũng không ngu ngốc như trước nữa, tay cầm thì khá mượt.”

“Vậy là tốt rồi.” Đoạn Uyên mở điện thoại đang rung liên tục, ngón tay dài gõ nhè nhẹ vào vành cốc: “Anh còn chút việc nữa, có cần trợ lý đưa em qua trước không, tối anh đến đón?”

Lục Tư Dương hiếm khi thấy anh tăng ca trễ như vậy, lại nhớ đến lời Đoạn Kỳ nói chiều nay, cậu ngẩng đầu hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì à?”

Đoạn Uyên thấy gương mặt nhỏ nghiêm túc kia, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, ngoài mặt vẫn bình tĩnh: “Không có gì, chỉ là mấy số liệu mới của bên kia hơi phức tạp.”

“Thật chứ?” Lục Tư Dương nhướng mí mắt một cách cao ngạo, nhưng vào mắt Đoạn Uyên lại như một con mèo nhỏ đang làm nũng.

Nhà họ Đoạn nước sâu khó dò, Đoạn Uyên chưa từng cho cậu dính vào những chuyện dơ bẩn trong nhà, nên Lục Tư Dương cũng chưa từng hỏi, chỉ âm thầm bảo Tiểu Trần điều tra.

“Thật mà.” Đôi mắt Đoạn Uyên đen thăm thẳm, không kìm được đưa tay xoa xoa mái tóc mềm bồng của cậu.

Kim giờ chỉ mười giờ, cuối cùng Trần Nhất Phàm không nhịn nổi mà gọi điện thúc giục.

Lục Tư Dương đang tung hoành đường dưới*, tay không rảnh, bật loa ngoài.

*Thuật ngữ trong game nha. Mà editor hổng chơi game nên không hiểu lắm.

Đầu bên kia ồn ào náo nhiệt, chỉ nghe tiếng Trần Nhất Phàm cố tình tăng âm hét lớn: “Tôi nói này Lục thiếu, cậu tới đâu rồi? Mọi người đều hỏi tôi là nhà họ Lục dời ra tận vành đai năm rồi à? Theo tôi thì dù có dời đến vành đai tám cũng phải tới rồi chứ, cần tôi cho người qua đón cậu không?”

Mắt Lục Tư Dương vẫn dán vào màn hình HD siêu to, giọng bực mình: “Trần Nhất Phàm, cậu ồn ào quá.”