Đoạn Uyên liếc nhìn trợ lý Từ, trợ lý Từ giải thích: “Chúng tôi tình cờ gặp Tổng giám đốc.”
“...” Đoạn Uyên ngồi xuống bên cạnh cậu, nghiêm giọng hỏi: “Anh ta làm gì?”
Trợ lý Từ ở bên giải thích sơ qua đầu đuôi sự việc, Đoạn Uyên nghe xong không nói gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sắc mặt điềm tĩnh như thường, chỉ có điều đôi mắt đen như mực thêm vài phần trầm lặng.
Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, rõ ràng biết Lục Tư Dương rất giỏi gây chuyện, vẫn tiện miệng hỏi một câu: “Em có sao không?”
Lục Tư Dương khinh khỉnh cười: “Chỉ anh ta?” rồi như đang khoe công, bổ sung thêm: “Thiếu gia đây đã cảnh cáo anh ta rồi, sau này nếu anh ta còn dám gây rối với anh, em sẽ xử anh ta.”
Đoạn Uyên hơi sững lại, khóe miệng khẽ cong, thuận miệng nói: “Cảm ơn Lục gia đã bảo vệ.”
“Ừ hừ.” Lục Tư Dương hếch cằm về phía anh, trông như một con mèo kiêu ngạo.
Đoạn Uyên nhìn sang trợ lý Từ, trợ lý Từ lại giải thích mấy câu nữa.
“Sao cứ nhìn anh mãi thế?” Từ lúc Lục Tư Dương bước vào cửa đến giờ mắt cứ dán chặt vào mặt anh, gần như không rời đi chút nào.
Ánh mắt Lục Tư Dương lười nhác, dời đi chỗ khác: “Anh đeo kính trông khá đẹp.”
Đoạn Uyên cận nhẹ, bình thường gần như không đeo.
Một chiếc kính gọng vàng đặt trên sống mũi cao, kết hợp với chiếc sơ mi trắng giảm đi vài phần trầm lặng thường ngày, tăng thêm vẻ nho nhã và cao quý.
Khóe môi Đoạn Uyên nhếch lên nụ cười rất nhạt: “Thích anh đeo kính à?”
Lục Tư Dương ngửa người ra sau: “...” Câu hỏi quỷ gì vậy.
Đoạn Uyên kéo cậu sang căn phòng nghỉ phía trong, hai không gian thông với nhau: “Anh còn phải làm việc thêm một lúc nữa, anh mới đổi tay cầm và thẻ game mới, em cứ chơi trước đi.”
“Ơ, anh lại nâng cấp nữa hả?” Lục Tư Dương hứng thú cầm lấy chiếc tay cầm mới ra mắt, ngắm nghía kỹ càng: “Lần trước em còn chưa luyện xong phần hướng dẫn mà.”
Đoạn Uyên: “Không sao, em thử trước đi, chơi quen rồi dạy anh.”
Trước mặt trò chơi, Lục Tư Dương vô thức ngoan ngoãn, khoát tay: “Được, anh làm việc đi.”
Đoạn Uyên nhìn gương mặt dịu dàng và ánh mắt tập trung của cậu, đáy mắt tối lại trong thoáng chốc.
Trời dần tối, dưới bầu trời xanh thẫm như ngọc, thành phố An lên đèn rực rỡ.
Khu cao ốc CBD sáng đèn như sao trời, gió đêm thổi vù vù trên cao bị chặn lại ngoài cửa kính dày chắc chắn, đèn trong văn phòng chưa bật hết, chỉ có đèn bàn trên bàn của Đoạn Uyên là sáng.
Lục Tư Dương vốn trông đã nhỏ nhắn, cậu ngồi khoanh chân trên tấm thảm dày mềm mại, nghiêng đầu, vẻ mặt nghiêm túc và chăm chú, động tác nhanh nhẹn, mái tóc đen bông xù khiến cậu càng giống một cậu nhóc trung học đang ngoan ngoãn chơi game.
Ánh đèn cam vàng ấm áp và yên tĩnh bao phủ lấy cậu một vầng sáng dịu nhẹ, làm mờ đi sự sắc bén và sắc sảo thường ngày.
Đoạn Uyên vừa phê duyệt văn kiện được một lát lại vô thức quay đầu nhìn sang, xác nhận cậu vẫn còn ở đó.
Hồi nhỏ, bọn họ thường làm bài tập cùng nhau, chính xác hơn là Đoạn Uyên dạy Lục Tư Dương làm bài.
Nhưng càng lớn lên, họ hoặc là cùng nhau xuất hiện ở các buổi tiệc đông đúc, hoặc là ra vào những tụ điểm ăn chơi xa hoa, những khoảnh khắc tĩnh lặng bên nhau như thế này lại càng trở nên hiếm hoi.
Hai người mỗi người một việc, cùng ở trong một không gian, không khí yên bình như mộng ảo, Đoạn Uyên chưa từng thấy văn phòng lạnh lẽo của mình lại có thể được lấp đầy như vậy.
Ngẩng đầu lên nhìn, chàng trai trẻ đôi lúc thất bại, thua game thì bực bội xù lông, đạp chân, đấm đất, dụi mắt rồi nghiến răng bắt đầu lại.
Trên mặt Đoạn Uyên không có biểu cảm gì thừa thãi, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, đôi khi Lục Tư Dương cảm nhận được ánh mắt sâu nặng và mãnh liệt ấy liền quay sang nhìn lại, khiến Đoạn Uyên đành phải lập tức thu ánh mắt lại, kiềm chế những cảm xúc mãnh liệt gần như muốn trào ra.
Khoảng cách xa, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy khuyên tai màu đá obsidian trên tai cậu dưới ánh đèn vàng nhạt lấp lánh như sao.