Chương 13: Gặp phải một thằng ngu

Lục Tư Dương nhớ tới việc Đoạn Uyên từng phải làm việc đến tận khuya để xử lý những trò quậy phá của mình, lại nghĩ đến những rắc rối lớn nhỏ mình từng gây ra cho Đoạn Uyên khi còn nhỏ, lửa giận bỗng nhiên bốc lên từ đáy lòng, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, giọng sắc như dao: “Đoạn Kỳ, đừng có mà gọi bừa tên của tôi, tôi nghe là thấy buồn nôn.”

Bất kể là “Dương Dương” hay “Dương Dương”, từ sau khi mẹ mất, trên đời này chỉ còn một người có thể gọi cậu bằng cái tên đó.

Đến cả Lục Chính Tường cũng không được.

Nói rồi, tay càng siết mạnh hơn vài phần: “Nghe con mẹ nó rõ chưa?”

“Đau đau đau... Nghe rồi nghe rồi...” Đoạn Kỳ vốn đã không cao, bị Lục Tư Dương từng học karate từ nhỏ nắm lấy chẳng khác gì một con gà con.

Đoạn Uyên có lẽ còn nể mặt ông cụ nhà họ Đoạn mà kiêng dè anh ta chút ít, nhưng Lục Tư Dương thì chẳng kiêng dè gì hết, dù sao nhà họ Đoạn cũng chẳng ai ưa cậu cả.

Chuyện sớm muộn gì Đoạn Uyên cũng sẽ kết hôn, không thể mãi mãi ở bên cậu, chẳng lẽ cậu không biết sao?

Trong lòng cậu rõ như gương, còn cần cái đồ xấu xí này phải từng chữ từng chữ mà chọc vào vết thương?

“Đoạn Kỳ.” Lục Tư Dương mất kiên nhẫn, đôi mắt đào hoa hơi xếch lúc này như muốn treo cả hơi thở của đối phương lên, khóe môi đỏ tươi khẽ nhếch: “Anh vòng vo một đống lời nhảm nhí với tôi như vậy, thấy có ý nghĩa không?”

Tay chân Đoạn Kỳ bủn rủn, linh cảm chẳng lành: “Cậu nói gì vậy?”

“Sao? Còn cần tôi nói thẳng ra? Chẳng phải anh đã thử hết rồi sao?”

Sắc mặt Đoạn Kỳ khẽ biến.

Lục Tư Dương nghiêng đầu “chậc” một tiếng, nụ cười bên môi trở nên thâm sâu, như đang nhìn một tên hề, ghé sát lại, thấp giọng châm chọc: “Tin đồn tôi và anh A Uyên tranh giành dự án, suy đoán anh ấy không muốn kết hôn vì tôi, rồi cả lời đồn về nguyên nhân cái chết của mẹ tôi... không phải anh tung ra thì ai tung?”

Đồng tử Đoạn Kỳ giãn ra từng chút một.

Anh ta biết... cậu biết hết.

Những lời đồn anh ta tung ra vậy mà chẳng chia rẽ được hai người họ chút nào.

Lục Tư Dương híp mắt lướt qua đám người phía sau anh ta, nảy ra hứng thú, lười biếng cười khẩy đầy kiêu ngạo: “Giấu mấy trò mưu mẹo ngu ngốc của anh lại đi, đừng có nhìn tôi như con chó đói thấy thịt nữa, tôi sợ là cả tuần ăn không nổi cơm.”

“Còn nữa, về sau chỉ cần Đoạn Uyên có một chút rắc rối, tôi sẽ tính hết lên đầu anh. Tôi không có dễ nói chuyện như anh ấy đâu. Dù sao kẻ chân đất cũng chẳng sợ kẻ đi giày. Cả thành phố An này đều biết rõ tôi là người không biết xấu hổ, chỉ không biết Đoạn đại thiếu gia có dám chơi không thôi.”

Trong mắt Đoạn Kỳ trào ra hận ý độc ác, vì sao! Vì sao ai ai cũng đứng về phía cái đứa con riêng như Đoạn Uyên!

Tiền tài, quyền thế, sắc đẹp... Nó xứng đáng à!

Lục Tư Dương còn bận đi gặp Đoạn Uyên, không rảnh dây dưa với cặn bã, ném mạnh người xuống đất, Đoạn Kỳ lảo đảo vài bước mới đứng vững được. Lục Tư Dương thấy anh ta chật vật như vậy thì cảm thấy buồn cười, nhếch môi khinh bỉ cười một tiếng, ung dung rời đi.

Trợ lý Từ và Tiểu Trần vội vã theo sau.

Chỉ còn lại đám người phía sau đang xì xào bàn tán, lại là mấy câu kiểu “Nhà họ Lục không dạy dỗ nổi con”, “kẻ vô dụng thì có đỡ cũng không đứng dậy nổi”,...

Lục Tư Dương tự đi về phía trước, nhân lúc trợ lý Từ không để ý, bất ngờ quay đầu nói nhỏ với Tiểu Trần, vẻ mặt vô cảm: “Gửi hết mọi động tĩnh của Đoạn Kỳ trong hai tháng gần đây cho tôi, còn cái dự án mà anh ta nói là cái gì, sao tôi không nghe cô nhắc đến?”

Tiểu Trần: “...” Làm gián điệp hai mang thì không biết có được lĩnh lương từ hai chỗ không nhỉ?

“Vâng, tôi sẽ đi tra ngay.”

Khi Lục Tư Dương bước vào văn phòng, Đoạn Uyên vẫn đang duyệt tài liệu: “Sao em lâu vậy?”

Lục Tư Dương trợn mắt, thản nhiên ngả người xuống ghế sofa, hai tay gối sau đầu, hừ lạnh: “Gặp phải một thằng ngu.”