Chương 12: Đoạn Kỳ (2)

Đoạn Kỳ nghiêng người cười xin lỗi các lãnh đạo xung quanh, vẻ mặt như kiểu “con cháu nhà mình chưa được dạy dỗ”, giọng thân mật: “Dương Dương càng lớn càng nghịch, sao nào? Chỉ nhận ra A Uyên chứ không nhận ra anh hả? Hồi nhỏ còn chạy theo anh xin kẹo cơ mà!”

Nói rồi, đôi tay nhờn nhợt định khoác lên vai Lục Tư Dương.

Lục Tư Dương tránh né ngay trước mặt mọi người, nhanh như thể né thứ dơ bẩn, đuôi mắt sắc nhọn nhướng lên đầy giễu cợt: “Vậy à? Có lẽ hồi nhỏ mắt chưa mở, thích chạy theo chó xin kẹo.”

Mặt Đoạn Kỳ cứng lại, không ngờ Lục Tư Dương chẳng chừa chút thể diện nào, cố nén lửa giận và tham dục trong mắt, cười giả tạo: “Cậu xem, cái tính này, không ai dạy lễ phép cho cậu à? Anh đây không chấp nhặt, có thời gian thì nhờ cậu khuyên A Uyên giùm, chuyện với nhà họ Liễu lần này, ông cụ đã ra tối hậu thư rồi. Lần sau mà dám cãi lời trưởng bối nữa thì không chỉ đơn giản là cắt một dự án đâu.”

Đe dọa tôi?

Lục Tư Dương nhếch môi cười tà, nụ cười ấy còn rực rỡ hơn cả nắng hè ngoài cửa sổ, khiến Đoạn Kỳ cũng ngây người mất một giây.

“Không khuyên, anh ấy vui là được.”

Đoạn Kỳ nghẹn lời, đối phương không đi theo bài bản, thái độ thờ ơ khiến mưu kế của anh ta không còn đường thi triển.

Thật ra, việc không thể thu phục được Lục Tư Dương hay nói đúng hơn là nhà họ Lục đứng sau cậu, vẫn luôn là cơn giận nuốt không trôi trong lòng Đoạn Kỳ.

Con người Lục Tư Dương... thật sự quá kí©h thí©ɧ, sinh ra là yêu tinh rồi.

Mùi vị đó chắc chắn còn hoang dại hơn mấy em gái uốn éo trong quán bar. Đoạn Kỳ nhìn chằm chằm, vô thức liếʍ liếʍ đôi môi dày thô kệch.

Một người như vậy mà lại có thể thân thiết với đứa em trai ít nói, trầm lặng và thâm sâu kia đến mức dính như sam, thật khiến người ta không thể hiểu nổi.

Tuy Lục Tư Dương kiêu căng ngạo mạn, ăn chơi trác táng, không có kiến thức nhưng lại tinh thông mọi trò ăn chơi hưởng lạc, nhìn qua chẳng khác gì một tên công tử bột đầu óc rỗng tuếch. Thế nhưng, đe dọa dụ dỗ hay ly gián gì đó đều vô dụng với cậu, mềm không ăn cứng không chịu, dao kiếm cũng không đâm thủng được.

Hình như chưa từng có ai chen được vào không gian giữa cậu và Đoạn Uyên.

Đoạn Kỳ thì lại không tin điều này, đi theo Đoạn Uyên thì có gì vui? Người như Lục Tư Dương, chỉ có những người như bọn họ mới có thể cho cậu niềm vui tột đỉnh. Bọn họ mới là người cùng một đường.

Anh ta đầy tự tin, nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên tia sắc bén rình rập, mặt dày dụ dỗ từng chút một: “Dương Dương, cậu cũng nên lớn rồi, A Uyên đến lúc là phải kết hôn thôi, nó có thể trốn được bao lâu? Cậu nghĩ xem, nếu không phải thấy cậu đáng thương mất mẹ thì nó có hầu hạ cậu nhiều năm như vậy không? Ông cụ muốn nó đường đường chính chính, còn cái thứ vụn vặt tanh hôi như cậu, nó chịu được bao lâu? Chi bằng cậu...”

Đoạn Kỳ không biết mình đã chạm phải dây thần kinh nào của tổ tông này, mu bàn chân đột nhiên bị giẫm mạnh, bàn tay đang định với ra cũng bị bóp chặt lấy qua lớp áo, cảm giác đau nhói xuyên thấu vào tận xương.

“Đệch!” Đoạn Kỳ nhìn gương mặt xinh đẹp đến điên đảo lòng người trước mắt, liền quên mất người này từ nhỏ đã nổi danh vì đánh nhau gây chuyện.

“Đau đau đau đau...”

Mấy quản lý cao cấp phía sau Đoạn Kỳ lập tức hoảng hốt, chuyện... chuyện gì thế này? Nói chuyện đang yên đang lành sao lại động tay động chân rồi?

Một đám đàn ông trung niên đồng loạt lùi lại vài bước, dù có người muốn tiến lên ngăn cản cũng bị trợ lý Từ và Tiểu Trần đứng trước tạo thành bức tường người chắn lại.

“Cái... cái này...”

“Các... các người sao có thể...”

Trợ lý Từ và Tiểu Trần liếc mắt nhìn nhau, trên mặt mang biểu cảm vội vàng muốn khuyên can, nhưng thực chất thì án binh bất động, tay không làm gì, chỉ lên tiếng giả vờ can ngăn, trấn an mấy ông già rằng tiểu Lục tổng có chừng mực, sẽ không làm ai bị thương đâu, cứ yên tâm yên tâm.

Hai người đồng loạt nhường ra một khoảng không gian để Lục Tư Dương đơn phương đánh Đoạn Kỳ, mặc cho cậu thiếu gia tự do phát huy.