Trong lòng Lục Tư Dương hoàn toàn không tự tin như vẻ ngoài kiêu căng của mình. Cậu biết lão Lục muốn buông tay rồi, không còn quan tâm nữa, không còn mục tiêu, cậu gần như có thể tưởng tượng ra cuộc sống về hưu thê thảm của ông sau khi rời chức, ôm di ảnh và bình tro cốt của mẹ cậu uống rượu, tinh thần ngày càng suy sụp, sức khỏe ngày càng tệ.
Nói thật, ông không phải một người bố tốt. Sau khi mẹ Lục qua đời, ông chưa từng chăm sóc con trai mình. Nhà họ Lục giàu có là thế, nhưng nói thật, thời nhỏ không ít lần Lục Tư Dương phải chịu đói chịu lạnh, sợ là chẳng ai tin.
Lục Chính Tường hận cậu, nhưng người đàn ông trung niên già nua quá sớm này thật sự quá đáng thương, Lục Tư Dương vẫn không đành lòng để ông rời đi trong tủi nhục như vậy.
“Mày muốn thế nào thì làm thế ấy đi, dù sao mày cũng đã giày vò đến mức mẹ mày không còn nữa, rồi kéo cả tao theo, vậy thì mày được tự do tự tại, chẳng phải càng tốt...” Lục Chính Tường cười giễu, ánh mắt mất hết ánh sáng. Đứa con trai từng ngoan ngoãn, đáng yêu là thế, giờ chỉ thấy là đồ cứng đầu vô vọng, gỗ mục không thể chạm khắc, ông chán nản nói: “Cút đi, đừng để tao thấy mày nữa.”
Lục Tư Dương biết lão Lục đã hoàn toàn tuyệt vọng với mình rồi. Phẩm cách, tài học của cậu chẳng thừa hưởng nổi chút nào từ người vợ mà ông luôn nhớ thương. Trong lòng cậu dâng lên một cơn tủi thân và bi thương không thể kìm nén, cố gắng nặn ra nụ cười khıêυ khí©h: “Lão Lục, thế là không được rồi? May mà mẹ con không còn, nếu thấy cả hai bố con như vầy, bố nói xem, bà ấy sẽ buồn vì ai hơn?”
Lục Chính Tường trừng mắt dữ tợn nhìn cậu, lần này, là ánh mắt như nhìn kẻ thù thực sự.
Tối đó, Đoạn Uyên gọi điện tới, nói có tài liệu khẩn cần ký nên không thể qua đón được, bảo Lục Tư Dương tự tới trước, anh sẽ đến ngay sau đó.
“Đừng.” Lục Tư Dương ngồi trong văn phòng vắt chân, cây bút máy trên tay xoay vù vù, giọng điệu đúng kiểu nhà giàu vung tiền mua vui: “Đợi em, em lái chiếc A5 nhà anh tới đón anh.”
Nói xong chính cậu cũng thấy buồn cười, tiếng cười khẽ khàng phát ra từ mũi vang qua đường dây điện thoại, nghe như con mèo vàng lười biếng tinh ranh dùng móng vuốt cào nhẹ vào tim Đoạn Uyên.
Vài giây sau, Đoạn Uyên cũng bật cười, tiếng trầm ấm vang từ l*иg ngực nghe cực kỳ quyến rũ: “Ừ, anh đợi em.”
Lục Tư Dương cảm thấy tai nóng ran, “tạch” một tiếng cúp máy luôn.
Tòa nhà tổng bộ Đoạn Thị cao ngất tận mây xanh, Lục Tư Dương đi thang máy chuyên dụng lên thẳng tầng cao nhất là văn phòng tổng giám đốc, phía sau có Tiểu Trần đi cùng, phía trước là trợ lý Từ dẫn đường, một đường thông suốt không ai cản nổi.
Trên đường đi, cậu thử xe thấy rất vừa tay, tâm trạng cũng tốt lên không ít, trong đầu còn đang tính khi nào bám lấy Đoạn Uyên để nhờ phong toả đường, cho mình chạy một đoạn.
Nếu không gặp phải Đoạn Kỳ ngay lúc này, tâm trạng cậu chắc còn tốt hơn nữa. Người đàn ông thấp bé kia đang đi cùng mấy vị lãnh đạo cấp cao mặc vest thẳng thớm.
Đoạn Kỳ, anh trai cùng bố khác mẹ của Đoạn Uyên.
Mẹ Đoạn Uyên là vợ hai của ông cụ Đoạn, vợ cả mất vì bệnh, để lại một trai một gái, mẹ con Đoạn Uyên đến nhà họ Đoạn khi anh mới ba tuổi.
Đoạn Kỳ mang lại cảm giác hoàn toàn khác với Đoạn Uyên. Trên người Đoạn Uyên luôn toát ra khí chất mạnh mẽ, khiến anh trông cao quý xuất chúng, dù bản thân rất kiệm lời, như rồng ẩn mình không dễ nhìn rõ.
Còn Đoạn Kỳ thì, cả gương mặt nhìn đã thấy ngu, nguyên văn lời của gã mê sắc đẹp Lục Tư Dương.
Một gương mặt do ăn chơi trác táng mà trở nên trơn nhẫy, lúc này đang cười híp mắt, cực kỳ trơn tru: “Tôi vừa mới nhìn bóng lưng đã hỏi mọi người, công ty có người đẹp trai thế này từ bao giờ... Hóa ra là Dương Dương của chúng ta.”
“Ừm.” Lục Tư Dương không thèm nở lấy một nụ cười xã giao, trả lời qua loa một tiếng rồi định bước đi.