Chương 10: Chắc Lục Thị sắp tiêu đời rồi!

Cái biệt danh “Dương Dương” này bắt nguồn từ tận ngày Quốc tế Thiếu nhi khi hai người họ 8 tuổi.

Mẹ Lục đưa hai nhóc ra nông trại ở ngoại ô chơi, đó là lần đầu một cậu bé thành phố như Lục Tư Dương thấy cừu thật, mê tít, gặp ai cũng bắt chước tiếng cừu kêu.

Lục Tư Dương nhỏ xíu, trắng trắng mềm mềm, ngũ quan tinh xảo, tính cách lại mềm mỏng, cười lên giống viên kẹo, Đoạn Uyên bị cậu gọi “be be be” mà tim rung bần bật.

Cậu nhóc Đoạn Uyên híp mắt, làm ra vẻ anh trai: “Em thích cừu như vậy à? Vậy sau này anh gọi em là Dương Dương nhé?”

Dù sao “Dương Dương” cũng là “Dương Dương” thôi.*

***Dương Dương mà Đoạn Uyên gọi còn có thể hiểu là Cừu Cừu (羊羊) nha. Chỉ có Đoạn Uyên gọi Dương Dương là Cừu Cừu thôi, còn Dương Dương mà người khác gọi là Dương (揚) trong tên của thụ...

Lục Tư Dương còn rất vui vẻ đồng ý, cậu thực sự rất thích mấy con vật trắng mềm như cừu: “Được mà, anh A Uyên~.”

Khi ấy, cậu còn chịu gọi một tiếng “anh”, giờ thì chỉ biết gọi trổng tên, hống hách ra lệnh.

Đoạn Uyên hài lòng xoa xoa mái tóc mềm mại xù bông của cậu, giữ gương mặt nghiêm túc tiếp tục tẩy não con cừu ngốc này: “Nhưng chỉ mình anh được gọi em như vậy thôi, người khác gọi thì không được đáp.”

Lục Tư Dương ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ.”

Đoạn Uyên thản nhiên làm như không nghe thấy sự phản đối của Lục Tư Dương, kéo cậu lại gần hơn một chút, thản nhiên cài lại hai chiếc cúc trên cùng của sơ mi trắng, ánh mắt đoan chính, thần sắc chuyên chú, động tác thân mật mà không hề có chút mập mờ.

Trong đại sảnh, người qua lại tấp nập, Lục Tư Dương có hơi bực bội: “Quê chết đi được!”

“Không quê, đẹp lắm.” Đoạn Uyên tỉ mỉ gập lại cổ áo cho cậu: “Trưa nay anh có việc, không đến ăn với em được.”

Lục Tư Dương ngoài miệng thì mừng: “Ồ, tuyệt quá.”

Đoạn Uyên cũng không để tâm, khẽ cười một tiếng: “Tối thì sao? Muốn làm gì?”

Lục Tư Dương nhướng mày: “Xin lỗi, tối em có hẹn rồi.”

Đoạn Uyên gật gật đầu: “Hẹn gì? Anh làm tài xế cho em.”

Lục Tư Dương cúi đầu lướt điện thoại: “Điền Dịch về nước rồi, Trần Nhất Phàm bắt em phải đến góp mặt.”

“Được, tan làm anh tới đón em.” Đoạn Uyên lại nhét chìa khóa chiếc xe thể thao A5 vào tay cậu: “Xe cứ để em dùng trước.”

Mắt Lục Tư Dương sáng rỡ lên, tâm trạng cũng tốt hơn một chút: “Vậy em đợi anh.”

Tiểu Trần nổi hết da gà, vô cùng bất mãn với việc hai vị sếp cứ rắc cẩu lương khắp nơi làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu suất công việc. Cô thật sự không hiểu hai người ngày nào cũng dính nhau như sam thì còn có gì phải dặn dò tới lui như thế. Cô chỉ đành nở một nụ cười đoan trang kiểu mỹ nữ nơi công sở: “Đoạn tổng, Lục tổng, Chủ tịch đã có mặt ở phòng họp rồi ạ.”

Đoạn Uyên đút tay vào túi quần, nhướng cằm: “Đi đi, chọc giận bố em thì cũng vừa vừa thôi.”

“Chết tiệt.” Lục Tư Dương bị chọc cười, gương mặt tuấn tú rạng rỡ khi cười, hàng lông mày như bay lên: “Ông ấy làm em tức chết thì sao anh không bảo ông ấy kiềm chế một chút?”

Cậu bước vào thang máy chuyên dụng, lại bắt đầu xoay chìa khóa xe A5 bằng một tay, chẳng quan tâm đến ánh mắt của các nhân viên trong công ty, sải bước đầy khí thế tiến vào phòng họp đã chật kín hơn chục cổ đông. Tâm trạng cực tốt, cậu huýt sáo một tiếng: “Chào buổi sáng, để các vị đợi lâu rồi, ơ kìa, Đổng sự Nghiêm, Đổng sự Trương, sao mặt mũi căng thẳng thế? Cổ phiếu công ty cuối cùng cũng sụp rồi à?”

Đổng sự Trần, Đổng sự Trương: “...” Chắc Lục Thị sắp tiêu đời rồi.

Mặt mày Lục Chính Tường khó chịu: “Con đứng đắn một chút cho bố.”

“Rồi ạ.” Lục Tư Dương tự kéo một cái ghế, nghiêng đầu dặn trợ lý: “Tiểu Trần, phiền cô mang cho tôi một ly latte, hai phần đường nhé.”

“Vâng ạ.” Mặc dù là nhân viên của Lục Thị, nhưng yêu cầu đầu tiên Đoạn Uyên đặt ra khi phỏng vấn Tiểu Trần là: Lục Tư Dương quan trọng hơn Lục Thị, mãi mãi ưu tiên Lục Tư Dương hàng đầu.

Đây là nguyên tắc đầu tiên trong sự nghiệp của cô.

Cuộc họp rất nhàm chán, Lục Tư Dương liếc qua vài tờ báo cáo, có thể thấy tuy Lục Chính Tường đã không còn chí khí, tinh thần sa sút, nhưng năng lực thì vẫn còn, không có vấn đề lớn nào, thế là cậu yên tâm ngang nhiên nghịch điện thoại, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của ông già nhà mình.

Sau khi tiễn một nhóm nguyên lão của công ty đi, Lục Chính Tường cầm một tập hồ sơ có kẹp kim loại ba tầng đập thẳng xuống đầu Lục Tư Dương, may mà cậu phản xạ nhanh, thân thủ lanh lẹ, nếu không chắc chắn là để lại cả sẹo rồi.

Lục Chính Tường giận dữ hét lên: “Lục Tư Dương, rốt cuộc con muốn làm cái gì!”

Lục Tư Dương không nỡ rời mắt khỏi màn hình, thu điện thoại lại, dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Lão Lục, sức khỏe không tốt thì nên tiết chế một chút, hành động mạnh quá lỡ gãy xương thì khi bố vào viện rồi ai lo bây giờ? Con không rảnh đâu, mấy trăm quán bar còn đang chờ con tới đấy.”

Lục Chính Tường đỏ cổ, gằn giọng: “Con thành ra như thế này, con nói xem hôm nay có mất mặt không?”

Lục Tư Dương lại cười, nốt ruồi lệ màu nâu nhạt dưới đuôi mắt lấp lánh: “Thôi đi, con còn chưa nói mùi rượu trên người bố nồng nặc đến mức đứng xa mười mét cũng ngửi được đấy, cái mùi này, bố không sợ làm mấy ông cổ đông say mèm à?”

Rõ ràng là Lục Chính Tường chưa tới sáu mươi, nhưng trong mắt chẳng còn chút sinh khí nào, toàn thân phủ một lớp bụi, càng làm ông thêm già nua.

Ông biết mình không còn sức tranh đấu với đứa con trai trẻ này nữa, đưa tay lau khuôn mặt già nua, giọng bỗng trầm xuống: “Con cứ làm bố giận thế này thì được gì? Bố già rồi, sớm muộn gì Lục Thị cũng sẽ...”

Lục Tư Dương vừa mới cười ngạo nghễ thì mặt lập tức lạnh tanh, lạnh lùng ngắt lời: “Đừng, con khuyên bố nên dẹp cái ý nghĩ đó sớm đi, nếu bố dám giao Lục Thị cho con, thì con dám làm nó phá sản đến mức bố không còn một xu, nói là làm.”