Chương 1: Tiệc tùng

Khi Lục Tư Dương như một con ngựa hoang nhỏ kéo mãi không dừng xông vào hội sở đỉnh cao xa hoa nhất thành phố An mang tên “Tháp Bạc”, mọi người đang bàn tán về tin đồn tình ái mới bị chụp được của Nhị thiếu nhà họ Đoạn trong chuyến công tác tại thành phố S hôm qua: “Đoạn Thị có thể sẽ bắt tay cùng đại gia bất động sản Minh Châu để xây dựng đế chế tài chính.”

Dù bức ảnh đi kèm mờ đến mức chạm đáy trái đất, lại còn là ảnh chụp lén giữa đêm, vẫn không khó để nhận ra người trong hình có dáng người cao ráo, chân dài, đường nét tuấn tú, mày kiếm mắt phượng, sống mũi cao thẳng, giữa chân mày hơi nhíu lại nhưng dáng vẻ vẫn thong dong, khí chất quý phái mà tự kiềm chế.

Là khách mời quen thuộc của các chuyên đề phỏng vấn trên các tạp chí tài chính hay các tạp chí định hướng tinh anh chuẩn mực lại bỗng dưng xuất hiện trên mấy tờ báo lá cải mười đồng một quyển ở sạp ven đường, thật khó để người ta không tò mò về tính thật giả của nó.

“Đệt, nhà họ Đoạn nghĩ gì vậy, không chừa cho ai con đường sống à?”

“Ha, đã đến mức bên bờ thành phố An, đâu đâu cũng là Đoạn Thị, vậy mà còn vội vã tán tỉnh nhà họ Liễu, thật đúng là tàn nhẫn.”

“Nghe nói là lựa chọn duy nhất mà ông cụ nhà họ Liễu vừa mắt để làm con rể đấy, chẳng phải từ nhỏ cậu kia nhà họ Đoạn đã luôn nghiêm túc đàng hoàng à?”

“Ây, nói vậy cũng không đúng, tôi từng gặp cô út nhà họ Liễu một lần trong buổi đấu giá, thật sự không thua gì mấy minh tinh hạng một hạng hai trong giới giải trí, cả dáng người lẫn khuôn mặt đều cực phẩm, non mơn mởn, chắc Đoạn tổng thật sự để mắt đến cô Liễu Họa ấy rồi cũng nên.”

Hầu hết giới con nhà giàu ăn chơi ở tầng lớp thượng lưu thành phố An đều có mặt ở đây cả.

Dù nhà có tiền muôn bạc biển, quyền cao chức trọng đến đâu, đứng trước mấy chuyện tám nhảm cũng lập tức hóa thành đám dân thường hóng chuyện như ai.

Lục Tư Dương vừa bước vào cửa đã bị người ta nhìn thấy ngay.

Không cách nào khác, gương mặt ấy quá nổi bật.

Trời sinh một đôi mắt đào hoa hơi xếch, sóng nước long lanh, đuôi mắt hơi đỏ, phối hợp với đôi môi đỏ tự nhiên càng thêm quyến rũ, bên đuôi mắt phải còn có một nốt ruồi lệ màu nâu nhạt, linh động mê người.

Không nói đâu xa, ngay trong cái hội trường này, số người từng bị vẻ ngoài ấy làm cho mê mệt chỉ cần chỉ đại cũng trúng, nhưng hiện tại còn dám ngang nhiên thèm khát cậu thì chẳng còn mấy ai.

Cho dù trong lòng có mưu đồ xấu xa gì thì cũng chỉ dám âm thầm tưởng tượng, dù sao người cuối cùng dám giở thủ đoạn bẩn thỉu trước mặt cậu thiếu gia nhà họ Lục này giờ cũng chẳng biết đã lặn mất tăm ở nơi đâu.

Nghe nói là vào đúng mùa đông rét căm căm, bị ném xuống con sông hộ thành gần đóng băng của thành phố An, lại nghe nói sau khi được vớt lên thì phát hiện bị gãy xương diện rộng, nằm viện hơn một năm, để lại di chứng tàn tật ở chân suốt đời.

Ra viện rồi vẫn chưa xong, chẳng hiểu sao, chuỗi tài chính của công ty dưới tên người đó trong chưa đầy nửa năm cũng gãy rụng tan tành, nguyên nhân khó tra, cuối cùng sống dở chết dở rồi biến mất không dấu vết.

Trần Nhất Phàm từng chọc ghẹo cậu vì lại ra tay mạnh như vậy, nhưng Lục Tư Dương chỉ lạnh nhạt nhếch môi: “Mượn dao gϊếŧ người, giá họa cho tôi, để tôi biết là ai, người tiếp theo bị ném xuống sông hộ thành sẽ là hắn.”

Ở một nơi khác, trong văn phòng, Đoạn Uyên bất chợt hắt hơi một cái.

Từ đó trong giới hình thành một nhận định chung rằng hoa hồng đẹp quyến rũ hút hồn là thật, nhưng trên người mang đầy gai nhọn cũng là thật.

Huống chi, Diêm Vương nhỏ nhà họ Lục cũng không chỉ có mỗi cái ô dù mang tên nhà họ Lục.

Không phải chỉ có hoa sen mới là “chỉ nên ngắm từ xa chớ nên khinh nhờn”. Hoa hồng được mạ vàng lại càng phải vậy.

Vài người quen nhìn sắc mặt biết thời thế lập tức đón cậu vào ghế sofa lớn ở giữa, đưa tới một ly margarita* thơm ngát đậm đà.

*** Margarita là một món cocktail Mexico bao gồm rượu tequila, rượu mùi cam, và nước cốt chanh thường được rải muối trên vành ly.

Trong ly thủy tinh trong suốt, chất lỏng đỏ lựu lấp lánh ánh vàng li ti dưới ánh đèn lưu ly đêm.

“Lục thiếu, thử đi, hàng ngon từ năm tám hai đấy, còn lớn tuổi hơn cả cậu cơ.”

Cậu thiếu gia nhà họ Lục vô cùng quý giá, mí mắt còn chưa nhấc lên đã đưa tay gạt ly rượu ra, lạnh lùng: “Mang đi, mùi khó chịu.”

Ly rượu màu tím đỏ, giá trị bằng lương tháng của người thường, khẽ chao nghiêng trong chiếc ly cao, đổ ra ngoài mất một phần ba, làm ướt một mảng nhỏ ghế sofa mềm mại.

Hai người vừa đưa rượu liếc nhau một cái, xong rồi, tâm trạng tối nay của tổ tông này không ổn.

Lục Tư Dương cũng chẳng thèm chào hỏi ai, hai chân dài thẳng tắp tùy ý vắt chéo trên sofa.

Tựa lưng vào ghế một cách lười nhác, ngón tay thon trắng xoay xoay chiếc chìa khóa xe thể thao, vẽ vòng trong không trung – trò nghịch vặt mà chỉ học sinh tiểu học mới hay chơi.

Chiếc Maserati ấy cũng giống y chủ nhân của nó, kiêu ngạo hết cỡ, rực rỡ lóa mắt, là thứ cậu moi từ tay Lục Chính Tường ra.

“Lão Lục, bố nghĩ mà xem, dù sao tiền của bố sau này cũng là tiền của con, giờ con xài trước cũng tiết kiệm khỏi lo sau này đồng nhân dân tệ mất giá.”

Nguyên văn lời của Lục Tư Dương.

Sau khi bà Lục qua đời, Lục Chính Tường có đến hai mươi tám ngày trên tháng chìm trong say xỉn, nghe vậy chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn, nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt âm u, đáy mắt lộ ra chút thù hận thật giả khó phân, nghiến răng ken két: “Cút.”

Lục Tư Dương bật cười, tung chiếc chìa khóa xe lên rồi lại bắt lấy gọn ghẽ bằng một tay, rời đi.