Chương 5: Thực sự có bánh từ trên trời rơi xuống

Sau khi được Dư Sênh rót cho một bát "canh gà tâm hồn", Tiếu Tiếu đã kiên định lựa chọn khối Tự nhiên. Lúc này, Bạch Thái hậu lại biết nhìn nhận thời thế mà khuyên cô nên suy nghĩ kỹ lại, vì nhìn kiểu gì thì chọn khối Xã hội cũng sẽ bảo hiểm hơn.

Lần đầu tiên Tiếu Tiếu không nghe lời Bạch Tương Ninh, cô quả quyết nói: "Cháu muốn học khối Tự nhiên, bởi vì cháu thích."

Cô có thể yên tâm làm một người bình thường, nhưng không muốn làm chuyện trái với ý nguyện của bản thân. "Thích" là một loại tâm trạng nhỏ bé nhưng tuyệt diệu, cô hy vọng nó có thể làm bạn với mình suốt cả cuộc đời.

Bạch Tương Ninh còn muốn khuyên thêm, nhưng đã bị hai cha con Dư Kiến Quốc và Dư Sênh liên thủ đánh lạc hướng. Người bưng trà, kẻ dâng trái cây, những lời nịnh nọt tâng bốc tuôn ra từng xe từng xe một, đúng là đãi ngộ chỉ Hoàng thái hậu mới có.

Tiếu Tiếu nhìn thấy Dư Sênh quay lưng về phía Bạch Thái hậu, giơ tay ra hiệu chữ V với cô, rồi dùng khẩu hình im lặng nói một câu: "Cố lên".

Tối hôm đó, Tiếu Tiếu mở cửa sổ trước bàn học ngồi ngắm sao rất lâu. Nhân lúc mọi người đã ngủ say, cô bí mật viết hai tờ giấy nhắn: một tờ dán lên cửa phòng ngủ chính, viết là "Chú thím ơi, cháu yêu hai người lắm lắm,"; một tờ dán lên cửa phòng Dư Sênh, viết là "Em yêu anh lắm, anh trai Dư Sênh".

Trăng lên cao, ánh bạc tràn ngập khắp căn phòng.

Cháu yêu mọi người lắm, tất cả những người đang ở bên cạnh cháu.

Sau khi công bố thứ hạng thi giữa kỳ xong thì tiếp ngay sau đó là họp phụ huynh. Bạch Thái hậu đi khảo sát ở nước ngoài, đồng chí Dư Kiến Quốc đi tập huấn ở ngoại tỉnh, còn hướng nghiên cứu chính của Dư Sênh là thiết kế thiết bị bay nên phải theo thầy xuống nhà máy chế tạo, toàn bộ quá trình đều ký thỏa thuận bảo mật, không thể rời đi.

Tiếu Tiếu chỉ đành gửi WeChat cho Dư Sênh, hát bài "Cải bắp nhỏ"* qua tin nhắn thoại:

"Cải bắp nhỏ kìa, úa vàng trên nương... mới lên ba tuổi, đã không còn mẹ..."

(*)Cải bắp nhỏ, một bài dân ca Trung Quốc cực kỳ nổi tiếng nói về nỗi khổ của đứa trẻ mồ côi, thường được dùng để "vờ đáng thương" một cách hài hước.

Tiếng hát thê lương, từng chữ từng chữ như đang nhỏ lệ.

Dư Sênh chịu không nổi nữa: "Được rồi được rồi, sướt mướt cái gì mà sướt mướt! Chẳng phải chỉ là họp phụ huynh thôi sao, anh sẽ tìm cách thuê cho em một ông "anh trai tạm thời", em cứ chờ đấy."

Gu thẩm mỹ của đám trai thẳng xuất thân từ khối kỹ thuật thường là không đạt yêu cầu, hạng người có phong cách "đi mây về gió" như Dư Sênh cùng lắm cũng chỉ tính là chủng tộc biến dị. Vì thế, Tiếu Tiếu không ôm hy vọng quá lớn vào ông "anh trai tạm thời" này, chỉ cầu xin anh ta mang theo sẵn thuốc trợ tim, đừng để lúc nhìn thấy bảng điểm của cô thì lăn đùng ra ngất ngay tại chỗ là được.

Cho đến khi người đàn ông trẻ tuổi như thể tự mang theo hào quang ấy đứng trước mặt mình, Tiếu Tiếu mới tin rằng, hóa ra trên đời này thực sự có chuyện tốt lành kiểu "bánh bao từ trên trời rơi xuống", mà còn là loại bánh bao nóng hổi thơm phức nữa chứ.