Chương 2: Anh em gì tầm này

Trong quá trình nuôi dạy, Bạch Tương Ninh vốn một lòng muốn bồi dưỡng Dư Sênh trở thành nhân tài kiểu trí thức cao cấp, nào ngờ có lẽ do cho quá tay "chất phản ứng" nên kết quả bị chệch hướng, biến anh chàng thành một đóa hoa lạ lùng từ đầu đến chân.

Thói quen sinh hoạt của đồng chí Dư Sênh vẫn dừng lại ở mức độ của học sinh lớp lá, thích vừa xem tivi vừa ăn cơm, tròng mắt cứ như chực chờ bay khỏi vành bát mà dán thẳng vào màn hình.

Bạch Tương Ninh vung đũa quất một phát: "Cái miếng bánh bò vàng mặc quần ấy có gì hay mà xem, không thể tập trung ăn cơm được à?"

Tiếu Tiếu lặng lẽ quay đầu nhìn màn hình tivi, miếng bánh bò vàng mặc quần... hóa ra là SpongeBob.

Dư Sênh bất lực: "Mẹ, con hai mươi hai tuổi rồi, không thể cho con chút tự do của người trưởng thành được sao!"

Bạch Tương Ninh chẳng màng cứng hay mềm: "Tự do? Xăng dầu (Tự do - Zìyóu gần âm với 汽油 - Qìyóu) ngươi có muốn không? Để lúc bố anh đi đổ xăng tiện tay xách về cho anh một cân!"

Tiếu Tiếu cắn vành bát, vừa xem náo nhiệt vừa cười trộm.

Bạch Tương Ninh chẳng tha cho một ai: "Cười cái gì mà cười! Nhìn lại mấy cái điểm Lý của cháu xem, tiền lẻ người ta thối lại cho thím khi đi chợ còn nhiều hơn chỗ đó đấy! Đáng lẽ ngay từ đầu không nên để cháu chọn khối tự nhiên mới đúng!"

Một câu nói khiến cô nhóc bị "quét" cho không còn chút mặt mũi nào.

Dư Kiến Quốc đúng lúc đứng ra hòa giải: "Thôi được rồi, sao bà cứ nhắm đúng lúc ăn cơm mà mắng con thế? Ảnh hưởng đến tâm trạng lẫn khẩu vị quá! Tiếu Tiếu, mình đừng chấp thím, ăn sườn đi cháu, chú hầm cả tiếng đồng hồ rồi, thấm vị lắm."

Bạch Tương Ninh vẫn chưa chịu bỏ cuộc, vừa dẹp ý định này lại nảy ra ý đồ khác: "Dư Sênh sắp vào xưởng thực tập rồi, không dành ra được thời gian phụ đạo cho Tiếu Tiếu đâu. Mẹ nhớ Dư Sênh có một anh khóa trên, môn Lý cũng giỏi đặc biệt, còn đạt được bao nhiêu là tiền thưởng nữa. Dư Sênh, con có thể mời cậu ấy tới không? Tên là Lục gì gì đó ấy nhỉ..."

Tim Tiếu Tiếu thót một cái, bèn thăm dò: "Lục... Lục Kiêu ạ?"

Bạch Tương Ninh vỗ tay cái bộp: "Đúng! Chính là cậu ta!"

Dư Sênh lại càng bất lực: "Mẹ cũng dám nghĩ thật đấy! Lục Kiêu được tuyển thẳng lên Thạc sĩ rồi, đang theo giáo sư làm một dự án hái ra tiền, thời gian của cậu ấy còn quý hơn vàng ròng. Với cái gia cảnh mới vừa chạm ngưỡng đủ ăn của nhà mình, có bán nhà bán cửa cũng chẳng gom đủ tiền học phí một buổi của người ta đâu."

Thấy sắc mặt Bạch Tương Ninh lại sắp biến chuyển, Dư Kiến Quốc vội vàng gắp một miếng sườn nhét tọt vào miệng Dư Sênh: "Ăn cơm ăn cơm ăn cơm, sao mà lắm lời thế không biết."

Dư Sênh bị nghẹn đến mức suýt chút nữa là tắc thở. Hai anh em nhìn nhau một cái, trong đầu đồng loạt nhảy ra một câu nói như dòng bình luận chạy ngang màn hình:

“Đừng hy vọng anh/em cứu em/anh nhé, chính anh/em còn đang lo thân chẳng xong đây này.”

Thế nên mới nói, tình nghĩa anh em gì tầm này nữa, giải tán đi thôi!

Cơm nước xong xuôi, Tiếu Tiếu mượn cớ đi làm bài tập rồi "vắt chân lên cổ" chạy trốn, Dư Sênh cũng định bắt chước làm theo, nào ngờ bị Bạch Tương Ninh giơ chân đá cho một phát: "Có biết xấu hổ không hả? Anh thì lấy đâu ra bài tập? Mau mau cút đi rửa bát cho tôi!"

Thái hậu đã ban ý chỉ, ai dám không tuân.

Dư Sênh vừa đi vừa giơ ngón giữa về phía cái kẻ đang ló đầu ra khỏi khung cửa nháy mắt trêu chọc mình.

Bàn học của Tiếu Tiếu đặt ngay sát cửa sổ, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể thu trọn vào tầm mắt muôn vàn tinh tú rực rỡ và ánh đèn của vạn gia đình. Tiếu Tiếu hướng về phía ánh trăng khẽ đưa tay ra, những ngón tay thon nhỏ đổ bóng xuống mặt bàn tựa như đôi cánh bướm đang vỗ.

Lục Kiêu, Lục Kiêu.

Hình như những người xung quanh em ai ai cũng đều thích anh, rốt cuộc anh lợi hại đến nhường nào chứ?

Là kiểu khoác áo choàng hành hiệp trượng nghĩa, hay là kiểu mặc qυầи ɭóŧ ra ngoài quần dài như siêu nhân đây?