Tiếu Tiếu hỏi Lục Kiêu: "Lúc đó sao anh dám chắc chắn một đứa tệ hại như em lại có thể thi đậu vào trường đại học anh đang theo học chứ?"
Lục Kiêu nắm lấy bàn tay Tiếu Tiếu, đưa lên bờ môi khẽ hôn nhẹ một cái, cười đáp: "Bởi vì đôi mắt của em đã nói cho anh biết, em muốn đi cùng anh."
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Học kỳ I năm lớp 11, kỳ thi giữa kỳ, môn Vật lý của Tiếu Tiếu lại "banh chành" thêm một lần nữa.
Dùng cách nói của thầy Nghiêm, người vừa là chủ nhiệm vừa là giáo viên Vật lý thì chính là:
"Cái điểm số này của em là thi theo kiểu chương trình tri ân khách hàng, giảm giá toàn bộ 50% đấy à? Thầy còn chẳng mặt mũi nào mà báo cáo với phụ huynh em nữa, điểm chác gì mà cứ như giá bán lẻ thế này, cộng thêm cả "làm tròn số" vào rồi mà em vẫn không lết qua nổi vạch trung bình! Nhìn xem nhìn xem, đã sắp lên lớp 12 đến nơi rồi, có thể có chút ý thức về nguy cơ khủng hoảng được không hả cô nương!"
Tiếu Tiếu rất buồn, mà thầy Nghiêm cũng rất lo.
Thầy Nghiêm hễ cứ lo lắng là lại dễ nói dông dài, mà cứ hễ nói dông dài là sẽ không ngừng nhắc đi nhắc lại cùng một cái tên, Lục Kiêu.
"Không phải thầy nói em chứ, chứ học sinh bây giờ thật sự là khóa sau chẳng bằng khóa trước. Nhớ hồi thầy dạy Lục Kiêu, bài làm của trò ấy, chao ôi, còn đẹp hơn cả đáp án mẫu. Có lần thầy bị đau họng không nói nên lời, trò ấy đã thay thầy giảng hết cả một tờ đề thi, tư duy logic và khả năng tính toán thì khỏi phải bàn! Học giỏi, mà ngoại hình cũng sáng sủa, thật khó mà gặp lại được một học sinh ưu tú đến vậy."
Hai chữ "Lục Kiêu" đối với Tiếu Tiếu, hay đối với toàn thể học sinh trường Trung học số 3 mà nói thì chẳng hề xa lạ gì. Bởi vì cái tên và bức ảnh thẻ 2 inch của anh vẫn luôn treo cao chót vót ở vị trí đầu bảng trên bảng vàng danh dự của trường. Anh là Thủ khoa khối tự nhiên cấp tỉnh đầu tiên của trường Trung học số 3, từ lâu đã trở thành một tồn tại mang tính huyền thoại qua lời kể của các thầy cô giáo bộ môn.
Tiếu Tiếu nương theo lời nói của thầy Nghiêm, thầm đánh dấu lại một trọng điểm - ngoại hình cũng sáng sủa.
Bức ảnh thẻ trên bảng vàng danh dự treo cao quá, Tiếu Tiếu trước giờ vẫn chưa nhìn rõ được vị "Học thần" trong truyền thuyết này rốt cuộc trông như thế nào. Có lẽ quay về lướt diễn đàn của trường một chút, chắc là sẽ tìm thấy ảnh chụp chính diện "full HD không che" thôi.
Sau khi hồi tưởng lại những năm tháng huy hoàng ấy, thầy Nghiêm theo thói quen uống một hớp trà để nhuận họng. Trà vừa trôi xuống bụng, giọng điệu thầy đột ngột xoay ngoắt 180 độ:
"Thôi không nói về trò ấy nữa, nói về em đi. Thầy cũng chẳng kỳ vọng gì em sẽ vác được cái danh Thủ khoa về đây, nhưng ít nhất cũng không thể làm sai ngay cả mấy câu "tặng điểm" dễ như ăn cháo thế này chứ. Đầu óc em để đi đâu hả!"
Tiếu Tiếu ấm ức lầm bầm: "Công cuộc chống tham nhũng đang nghiêm ngặt thế này, đến tặng tiền người ta còn chẳng dám, nói gì là... tặng điểm!"
Thầy Nghiêm một lần nữa tức đến nổ đom đóm mắt: "Em... em còn dám đứng đó mà lý sự nữa hả!"
Cùng ngày hôm đó, lần thứ hai Tiếu Tiếu nghe thấy cái tên Lục Kiêu là ở trên bàn cơm nhà mình.
Năm mười tuổi, Tiếu Tiếu rời quê cũ ở miền Nam để lên phương Bắc, sống cùng chú Dư Kiến Quốc và thím Bạch Tương Ninh.
Tiếu Tiếu bày tỏ: Những ngày có lò sưởi, thật là tuyệt diệu!
Thím Bạch Tương Ninh làm việc trong cơ quan nhà nước; miệng lưỡi sắc lẹm như "Tiểu Lý Phi Đao", nhưng lòng dạ lại mềm như "đậu phụ chiên". Ngọn lửa độc miệng lúc nào cũng bùng cháy hừng hực trong người thím, đặc biệt là khi đối phó với cậu con trai ruột Dư Sênh.
Dư Sênh năm nay là sinh viên năm ba, đang theo học tại ngôi trường đại học danh giá nhất vùng này. Chuyên ngành của anh chàng nghe qua thôi đã thấy rất "cao lãnh": Kỹ thuật hàng không, hướng nghiên cứu chính là thiết kế thiết bị bay. Tên này từng tự tay chế tạo năm chiếc máy bay không người lái bốn cánh quạt để giúp bạn cùng phòng tỏ tình với nữ thần, gây chấn động toàn trường.