Chương 7: Nguy hiểm tính mạng

Biến thành con rối rồi, nàng sẽ hoàn toàn bị Yến Tòng Kim khống chế, đến chết cũng không được yên thân, nói không chừng còn bị y ép làm đủ chuyện nàng không muốn.

“Không cần phải tuyệt tình đến vậy chứ? Thật ra ta không hoàn thành nhiệm vụ cũng chẳng sao mà, hay là… chúng ta bàn lại được không?”

Yến Tòng Kim đứng dậy, nhìn Thẩm Thiên Kỳ với vẻ mặt ôn hoà dịu dàng.

“Không được.” Y nói rất nhẹ. “Lâm trận lùi bước không phải là hành vi của đứa trẻ ngoan.”

[Cảnh báo! Phát hiện mục tiêu nhiệm vụ Yến Tòng Kim hiện tại có giá trị sát ý cực cao, ký chủ đang gặp nguy hiểm đến tính mạng!]

[Cảnh báo! Xin nhanh chóng rút khỏi hiện trường!]

Tiếng cảnh báo ầm ĩ làm Thẩm Thiên Kỳ đau cả đầu, nàng vỗ trán ra hiệu cho hệ thống im lặng.

Cảnh báo thì có ích gì chứ, chi bằng chỉ cho nàng một đường sống, hoặc cho luôn cái kỹ năng dịch chuyển tức thời còn hơn!

Chỉ dựa vào bản thân mà chạy thì hoàn toàn không thể thoát được. Tốc độ thao tác sợi tơ của Yến Tòng Kim cực nhanh, chỉ trong nháy mắt, xung quanh đã giăng kín những sợi tơ sắc bén.

Khi tơ rối còn cách người nàng chưa đến một tấc. Tim Thẩm Thiên Kỳ đập loạn xạ, gần như muốn nổ tung. Nàng cố gắng khống chế bản năng của cơ thể, đến cả run cũng không dám.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một thanh trường kiếm xé gió lao tới, nhắm thẳng mặt Yến Tòng Kim. Phản ứng của y cực nhanh, lập tức thu hồi những sợi tơ đang vây Thẩm Thiên Kỳ, đồng thời vung tơ đánh bật trường kiếm.

Nguy cơ tạm thời được hóa giải. Thẩm Thiên Kỳ sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.

“Sư muội! Đừng sợ, bọn ta đến cứu muội đây!”

Lời vừa dứt, hai bóng người sắc bén một nam một nữ từ trong bóng tối lao ra, họ đều mặc đạo phục đen trắng của đệ tử Thiên Tinh Môn.

Chính là nam chính Lâm Nguyệt Trì và nữ chính Hứa Diên Nhất.

Trong nguyên tác, nguyên chủ và đôi nam nữ chính là bằng hữu lớn lên cùng nhau, tình cảm vô cùng thân thiết.

Ba người đều là đệ tử của Thiên Tinh Môn, đệ nhất môn phái tu tiên tiếng tăm lừng lẫy hiện nay. Lần này xuống núi là vì nhận ủy thác, điều tra chuyện Lục phủ ở trấn Nhạn Hồi bị quỷ quái quấy nhiễu.

Có điều nguyên chủ có tính tình hiếu động, hay tò mò lại thích chạy loạn. Trên đường xuống núi bỗng mất tích, rồi bị yêu Họa Bì để mắt tới, đâm thủng bụng.

Thẩm Thiên Kỳ xúc động đến mức sắp khóc. Nàng đã đoán nam nữ chính nhất định sẽ vì lo lắng mà vào rừng Vô Quy tìm nàng, nhưng không ngờ họ lại đến kịp lúc như vậy.

Trong mắt nàng lúc này, hai người kia chẳng khác nào thiên thần giáng thế.

Nàng vội vẫy tay về phía họ, đồng thời không quên lén dịch sang bên cạnh một chút, cố gắng cách xa Yến Tòng Kim.

“Sư tỷ, sư huynh, ta ở đây!”

Hứa Diên Nhất gần như lập tức chú ý tới vết thương ở bụng nàng: “Sư muội, vết thương trên người muội là sao vậy?”

Lâm Nguyệt Trì khẽ nhíu mày: “Có phải là hắn làm muội bị thương không?”

Dứt lời, hai người đồng thời nâng kiếm, chuẩn bị tấn công Yến Tòng Kim.

Trải qua một lần cận kề cái chết, tim Thẩm Thiên Kỳ lại vọt lên cổ họng, tuyệt đối không thể để ba người họ đánh nhau!

Trong nguyên tác, mối thù giữa họ là chuyện rất lâu về sau. Tuyệt đối không thể vì nàng mà khiến tình tiết này xảy ra sớm, nếu không nhiệm vụ của nàng sẽ đổ sông đổ biển.

Nàng vội xua tay, cuống quýt nói: “Không không không! Sư tỷ sư huynh, bình tĩnh! Không phải hắn, không phải hắn!”

Hứa Diên Nhất vừa giơ kiếm lên, nghe nàng nói vậy thì quay sang nhìn Lâm Nguyệt Trì. Hai người trao đổi ánh mắt, ăn ý thu kiếm lại.

Thẩm Thiên Kỳ vừa kịp thở phào một hơi, thì Yến Tòng Kim đã quay sang nhìn hai người vừa xuất hiện, giọng lạnh lùng hẳn đi.

“Hai vị, nói xong chưa?”

Y thao túng sợi tơ, trói chặt Thẩm Thiên Kỳ, khống chế nàng đi về phía mình.

“Thời gian tán gẫu đến đây là hết.”

“Tiếp theo là thời gian riêng của ta.”

Hứa Diên Nhất và Lâm Nguyệt Trì thấy y có thể dùng tơ điều khiển con người, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh sau đó, họ đã ý thức được Thẩm Thiên Kỳ sắp gặp nguy hiểm.

Hai người không dám chậm trễ, trao nhau một ánh mắt rồi đồng loạt xông tới, trường kiếm đâm thẳng về phía Yến Tòng Kim.