Nếu có thể chiếu suy nghĩ trong đầu nàng ra màn hình thì lúc này chắc chắn trên đó chỉ có ba chữ lặp đi lặp lại: “Ta tiêu rồi.”
Tuy bề ngoài Yến Tòng Kim trông ngoan ngoãn lương thiện, nhưng bên trong lại là kẻ máu lạnh, thích chơi đùa người khác, không thèm để ý đến sống chết của bất kỳ ai.
Ngay cả nhân vật chính có hào quang nam nữ chính còn khó thoát khỏi tay y, huống hồ gì một nhân vật nhỏ bé như Thẩm Thiên Kỳ.
Không ngoài dự đoán, vài phút nữa thôi, e rằng nàng cũng sẽ trở thành một phần trong đống thi thể phía sau.
Giữa lằn ranh sinh tử, chẳng có gì quan trọng bằng việc sống sót.
Có lúc… muốn sống thì phải biết bán đứng.
Xin lỗi hệ thống trước. Dù sao hệ thống cũng không muốn ký chủ vừa xuyên đến chưa nửa ngày đã biến thành xác chết đâu.
Thẩm Thiên Kỳ hít sâu một hơi: “Chuyện là thế này, ta biết huynh… là vì có một người thần bí tới tìm ta. Hắn nói rõ ngoại hình lẫn tên của huynh, còn dặn ta nhất định phải đến tìm huynh, phải làm quen với huynh. Huynh nghe vậy… tin không?”
Lời nói thì khó tin thật, nhưng giọng nàng đủ chân thành để nghe có sức thuyết phục hơn.
Đã không lừa được, vậy thì chi bằng cứ nói thẳng sự thật.
Vừa giữ được vẻ chân thật, vừa có thể khơi dậy hứng thú của y.
Muốn công lược một kẻ điên?
Tất nhiên bước đầu tiên là phải khiến y tò mò.
Giữ được mạng trước rồi mới tính chuyện khác.
Yến Tòng Kim không trả lời ngay. Những sợi tơ rối trong tay y khẽ lay toát lên vẻ lạnh lẽo dưới ánh trăng.
Thẩm Thiên Kỳ cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng vọt theo từng động tác của y, cứ như trong tay y không phải sợi tơ mà là trái tim nàng.
Gió đêm lạnh buốt. Nàng vốn mặc đồ mỏng, bị gió lùa qua lập tức rùng mình.
Vừa lạnh… vừa sợ.
Bầu không khí gần như đóng băng. Ngay khi nàng nghĩ cái đầu mình sắp bay khỏi cổ, đối phương bỗng mở miệng.
“Nếu muốn đến làm bằng hữu của ta, vậy sao cô lại sợ ta như vậy?”
Thẩm Thiên Kỳ: “?”
Khoan đã.
Không phải câu này.
Không phải hướng này.
Sao y không hỏi người thần bí là ai mà lại hỏi câu này trước?
Yến Tòng Kim vẫn giữ vẻ hòa nhã, giọng nói bình thường, khóe môi còn hơi nhếch lên. Nhưng Thẩm Thiên Kỳ biết rõ trong lòng y tuyệt đối không hề yên ổn như vẻ bề ngoài.
Dù tình hình đã lệch xa dự đoán, may là nàng vốn giỏi ứng biến.
Suy nghĩ một lát, nàng cố nén cơn run, gượng nở một nụ cười miễn cưỡng.
“Không phải ta sợ huynh đâu. Ta… mặc ít quá nên lạnh run thôi.”
Có lẽ vì quá căng thẳng, nụ cười ấy thật sự không đẹp chút nào, thậm chí còn khó coi hơn đang khóc. Yến Tòng Kim nhìn thấy vẻ mặt đó thì không kìm được bật cười.
Y cười đến mức vai cũng run theo, chuỗi chuông bạc ở khóa trường mệnh vang leng keng theo động tác của y.
“Cô thật thú vị. Chỉ gϊếŧ cô thôi có vẻ hơi phí.”
“Hay là… gϊếŧ rồi làm thành rối? Làm rối theo bên cạnh ta, chẳng phải cũng xem như cô đã hoàn thành nhiệm vụ mà người thần bí giao cho sao?”
Cái gì mà “hoàn thành nhiệm vụ”?
Cứu mạng, hai cái này mà cũng xem là giống nhau được sao!