“Xin chào.” Y mỉm cười, nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thẳm: “Thê tử chưa từng gặp mặt của ta.”
Trong đôi mắt ấy ánh lên một sự tò mò không hề che giấu.
Xong rồi.
Tuy còn sống nhưng nàng biết mình đã chết.
Nếu người trước mặt thật sự chính là Yến Tòng Kim, thì những lời vừa rồi của nàng nào là “phu quân bỏ đi”, “ba đứa con nhỏ khóc đòi cha”, chẳng phải là đang trắng trợn bịa đặt trước mặt chính chủ sao.
Tình huống này xấu hổ đến mức muốn độn thổ, Thẩm Thiên Kỳ ước mình có thể mất trí tại chỗ.
Nàng khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, liếc thấy phía sau y đầy rẫy xác chết, vô thức nắm chặt vạt váy.
Chưa đầy một giây suy nghĩ, Thẩm Thiên Kỳ đã nhanh chóng ra quyết định.
Vì cái mạng nhỏ của mình, chi bằng đợi hôm khác tìm cơ hội quen lại vẫn hơn.
“Ờm… ta nghĩ chắc huynh hiểu lầm rồi. Người ta muốn tìm không phải huynh đâu, hắn cũng tóc trắng áo trắng thật, nhưng… không giống huynh lắm.”
Nói xong, Thẩm Thiên Kỳ chống hai tay xuống đất, lùi dần ra sau: “Cảm ơn huynh đã dẫn ta đến đây, nhưng trời cũng khuya rồi, nếu không còn chuyện gì, ta xin phép đi trước nhé.”
Yến Tòng Kim nhìn nàng vài giây, bỗng bật cười khẽ.
“Chúng ta đã gặp nhau ở đâu chưa?”
Thẩm Thiên Kỳ lập tức nhớ lại mấy câu mình vừa nói, hoảng hốt lắc đầu phủ nhận.
“Không, chưa, chắc chắn chưa từng gặp!”
Nghe thế, Yến Tòng Kim đưa tay tháo tấm rèm che mặt.
Lúc này dung nhan y hoàn toàn lộ ra, một khuôn mặt mang tính đánh lừa cao độ: trông thì hiền lành ngoan ngoãn, không có chút công kích nào. Nhất là khi y cười, nụ cười ấy đủ khiến người ta lập tức có thiện cảm ngay.
Thế nhưng câu nói y thốt ra sau đó lại khiến người ta lạnh sống lưng.
“Nếu chưa từng gặp, vậy ta rất tò mò, làm sao cô nương biết ta là ai?”
Thẩm Thiên Kỳ: “…”
Không hổ là y, mở miệng cái đã mang phong vị của phim kinh dị kinh điển rồi.
Tóc trắng, áo trắng thì còn có thể trùng hợp, nhưng gộp lại trên thiếu niên này thì chẳng khác nào gọi thẳng tên “Yến Tòng Kim” ra miệng.
Từ phản ứng và lời nói của y có thể thấy, tính cảnh giác lẫn đầu óc của đối phương đều rất tốt.
Thuộc dạng ra đường khỏi lo bị bắt cóc, xứng đáng được tuyên dương và học tập.
Chỉ tiếc trong hoàn cảnh này, mục tiêu nhiệm vụ quá thông minh không phải tin tốt lành gì với Thẩm Thiên Kỳ.
Nhìn nụ cười vẫn treo trên môi Yến Tòng Kim, Thẩm Thiên Kỳ cảm thấy hơi tuyệt vọng, xem ra y không dễ bị qua mặt như nàng tưởng.