Chương 4

Vừa lúc ánh trăng yếu ớt rọi lên người y, để lộ gương mặt tuấn mỹ đang nở nụ cười hờ hững như có như không.

Y mặc một thân bạch y, tựa đóa sơn trà tinh khiết trong trẻo đang nở rộ giữa mùa.

[Mục tiêu nhiệm vụ Yến Tòng Kim đã xuất hiện, xin ký chủ chú ý an toàn.]

Thẩm Thiên Kỳ: “?”

Yêu Họa Bì thấy vẻ mặt ngơ ngác của Thẩm Thiên Kỳ thì cau mày bất mãn: “Ngươi nhìn cái gì vậy hả?”

Thẩm Thiên Kỳ chậm rãi giơ tay, chỉ ra sau lưng ả ta.

Những sợi tơ rối trong tay Yến Tòng Kim mảnh đến mức gần như trong suốt, nhưng lại sắc bén và bền chắc đến đáng sợ. Dùng làm vũ khí, chúng chẳng hề kém gì đao kiếm, thậm chí còn linh hoạt hơn gấp bội.

Mùi máu trong không khí càng lúc càng nồng. Mỗi một lần hít vào như đang nuốt thẳng máu tươi vào ngực, ngay cả cổ họng cũng tanh nồng.

Khắp nơi toàn là tay chân đứt đoạn, máu đỏ ròng ròng theo những sợi tơ giao nhau nhỏ xuống, như thể vừa có cơn mưa máu đổ xuống.

Thế nhưng yêu Họa Bì lại cố tình làm ngơ trước cảnh tượng thảm khốc ấy, ánh mắt dán chặt vào gương mặt thiếu niên, lóe vẻ tham lam.

“Da đẹp thật… ta nhất định phải có nó.”

Nói dứt lời, ả ta không buồn để ý tới Thẩm Thiên Kỳ nữa, siết chặt chuôi dao lao thẳng về phía Yến Tòng Kim.

Song ả ta tuyệt đối không ngờ, những sợi tơ tưởng chừng mềm yếu kia lại cứng rắn đến mức dao cũng không thể cắt đứt.

Ả ta không chỉ đánh hụt mà còn bị mắc kẹt tựa như con mồi sa vào lưới nhện, giãy giụa thế nào cũng vô ích.

Yến Tòng Kim ngẩng đầu, nở nụ cười dịu dàng. Gương mặt vẫn ôn hoà, ánh mắt lại lạnh như băng, hành động ngay sau đó càng khiến người rợn gáy.

“Muốn có da của ta à?”

Ngón tay y khẽ động, sợi tơ siết chặt, điều khiển yêu Họa Bì cầm dao đưa lên mặt mình.

“Cũng được thôi. Nhưng trước khi lấy, để ta dạy ngươi xem làm sao lột cho nguyên vẹn hơn.”

Yêu Họa Bì bị khóa chặt đến nỗi không thể nhúc nhích, thân thể không còn nghe lời chính mình.

Lúc này ả ta mới nhận ra thiếu niên trước mặt tuyệt đối không phải kẻ hiền lành. Ả ta cuống cuồng van xin, giọng run rẩy: “Đợi đã! Ta sai rồi, đừng động vào mặt ta! Tha cho ta, cầu xin ngươi!”

Nhưng Thẩm Thiên Kỳ đã đọc hết truyện, nàng quá rõ con người này, những lời cầu xin vô nghĩa chỉ khiến y càng hứng thú hơn.

Quả nhiên, nụ cười trên khóe môi Yến Tòng Kim càng tươi hơn.

“Hình như ngươi rất quý khuôn mặt này nhỉ? Ta hiểu rồi.”

Y siết căng những sợi tơ, ép yêu Họa Bì tự tay rạch lên mặt mình đến khi lộ cả máu thịt mới dừng lại.

Tiếng thét xé ruột xé gan vang vọng khắp khu rừng.

Thứ ả ta quý giá nhất là lớp da này, vậy mà bị y điều khiển khiến ả ta tự mình ra tay phá nát.

Gϊếŧ người chưa đáng sợ bằng gϊếŧ tâm.

Thẩm Thiên Kỳ bỗng cảm thấy hơi thương hại ả ta, nhưng cảm xúc ấy chỉ lướt qua rồi biến mất.

Khi đau đớn tột cùng, người ta sẽ không còn sức để gào thét. Yêu Họa Bì cũng thế, ánh mắt dại đi, để mặc sợi tơ kéo lê, chẳng khác nào một con rối thật sự.

Yến Tòng Kim nhìn thấy thế bỗng thấy chán, điều khiển ả cầm dao đâm thẳng vào tim, dứt khoát kết thúc.

Xong việc, y mới như nhớ ra điều gì, thản nhiên quay đầu lại, bước qua đống xác rải rác, chậm rãi đi tới trước mặt Thẩm Thiên Kỳ rồi khom người xuống.