Chương 3

Là yêu Họa Bì!

Ngay khi kịp phản ứng, Thẩm Thiên Kỳ vội nhắc thiếu niên bên cạnh nín thở nhưng đã quá muộn. Lúc nàng cất tiếng, y đã trúng chiêu và ngất lịm.

“Chạy đi chứ, không phải ngươi chạy giỏi lắm sao?”

Sau lưng vang lên giọng nữ đầy châm chọc, Thẩm Thiên Kỳ quay đầu, bắt gặp một nữ tử có dung nhan diễm lệ đến mức yêu mị, chính là con yêu Họa Bì đã từng đâm xuyên bụng nàng.

“Cũng biết võ công của mình không ra sao nên tìm thêm đồng bọn sao? Tiếc là thứ vô dụng.”

Yêu Họa Bì cười nhạt, ánh mắt liếc sang thiếu niên đang nằm bất tỉnh.

Ả ta vung tay, trong bóng tối lập tức có hàng chục yêu ma hiện thân, đồng loạt lao về phía y.

“Lột da hắn cho ta, phần còn lại muốn ăn thì cứ việc.”

“?”

Cái gì vậy, chỉ mới một lát mà tìm đâu ra cả đám tay sai vậy?

Thẩm Thiên Kỳ hoảng hốt, không thể để thiếu niên tốt bụng ấy chết ở đây được.

Nàng cố gắng nhớ lại câu chú hệ thống từng dạy, đọc rõ từng chữ một.

Lá bùa trên đầu lập tức tách ra thành ba bản thể, hóa thành ba ngọn cầu lửa bắn thẳng về phía đám yêu ma.

Không ngờ yêu Họa Bì phất tay áo, gió sắc như dao quét tới đánh bật hết cầu lửa, rồi thoắt một cái đã xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên Kỳ, vung chưởng đẩy nàng ngã xuống đất.

“Lo thân mình trước đi thì hơn.”



Thẩm Thiên Kỳ ngã cứng đờ trên đất, nàng cố gắng nở nụ cười gượng, giọng run run muốn nói đạo lý: “Tỷ tỷ, chuyện này là của hai ta, đừng lôi người khác vào được không? Hay là tỷ tha cho hắn đi?”

Nhưng yêu Họa Bì chẳng bị lay động.

Ả ta bật cười khẩy, rút từ trong ngực ra mấy chục con dao hình dạng quái dị.

“Không đời nào. Đã gặp ta rồi thì bất kỳ ai cũng đừng hòng sống sót.”

Thẩm Thiên Kỳ: “?”

Mang theo từng ấy dao bên mình mà không sợ đâm vào người à?

Yêu Họa Bì ngồi xổm xuống, cẩn thận chọn lựa giữa đống dao, cuối cùng cầm lấy một lưỡi găm sáng loáng, kề ngay mặt Thẩm Thiên Kỳ.

Xong rồi.

Nàng chết thì cũng chẳng sao, cùng lắm là nhiệm vụ thất bại rồi chịu phạt. Nhưng thiếu niên kia là người thật trong thế giới này.

Nếu không vì nàng, y đã chẳng bị cuốn vào tai họa này.

Thẩm Thiên Kỳ âm thầm nói xin lỗi trong lòng, rồi khẽ nghiêng đầu nhìn về phía y.

Thế nhưng cảnh thiếu niên bị lột da phanh thây mà nàng tưởng tượng lại không hề xảy ra.

Nàng chỉ thấy mấy tia sáng bạc mảnh như tơ lóe lên trong không khí, rồi tất cả yêu ma đang vây lấy thiếu niên đồng loạt ngã xuống, thân thể bị cắt vụn thành từng mảnh.

Thiếu niên chậm rãi đứng dậy, mũ trùm rơi xuống, để lộ mái tóc trắng như dải lụa.

“Quả thật là quá sơ suất rồi.”